Chap 31: C30
Vân Tử Túc thử dùng linh thức dò qua, sau khi xác nhận vật thể kia tạm thời không có nguy hiểm hay công kích gì, mới bắt đầu tỉ mỉ quan sát.
Thứ này toàn thân đen nhánh, mặt ngoài không có bất kỳ hoa văn nào giúp người nhận diện. HÌnh dạng của nó cũng vô cùng kỳ lạ, bên gờ không phẳng, trông cũng không giống một vật phẩm nguyên lành, mà giống mảnh vụn của thứ gì đó sau khi tan vỡ.
Hơn nữa vật này xuất hiện bên trong huyệt khiếu của Hàn Dịch, lại cô đặc như thực thể, Vân Tử Túc nhìn mãi vẫn không nhận ra chất liệu của nó, ngay cả linh thức cũng không thể thâm nhập vào.
Trước kia Vân Tử Túc từng đọc được một vài tin tức, ví dụ như kim găm vào cơ thể trẻ con, hoặc nuốt nhầm chiếc còi để trong cơ thể mười mấy năm các kiểu. Nhưng huyệt khiếu cũng không phải khoang bụng để mà trữ vật, không gian bên trong nó rất nhỏ, vị trí cũng rất quan trọng, nếu thật sự nhét thực thể vào, e rằng người ta cũng chẳng thể sống sót.
Vân Tử Túc không nhịn được nhíu mày một cái.
Rốt cuộc vật này là thứ gì?
Ngoại trừ vật thể màu đen không biết tên này ra, thì toàn bộ khôi linh trong nhánh kinh mạch đã được thanh tẩy sạch sẽ, Vân Tử Túc thu hồi linh thức, mở mắt nhìn Hàn Dịch trước mắt.
Trong màn đêm tối mờ, người đàn ông nằm trên giường say ngủ. Sống mũi hắn rất cao, đường nét hoàn mỹ, khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn không bắt bẻ được chỗ nào.
Hơi thở của Hàn Dịch không sâu, thụy nhan êm nhẹ an tĩnh làm dịu dàng đi khí chất âm u lạnh lẽo, bây giờ hắn mới lộ ra chút gì đó phù hợp với tuổi thực.
Vân Tử Túc than thầm một tiếng.
Cậu luôn có cảm giác trên người đối phương còn ẩn giấu rất nhiều bí mật mà ngay cả bản thân Hàn Dịch cũng không sao kiểm soát được.
Một đêm an giấc, sáng sớm thức dậy, Vân Tử Túc bèn gọi Hàn Dịch vừa mới rời giường lại.
Cậu nói cho hắn nghe phát hiện tối hôm qua, sau đó hỏi đối phương, liệu có nhận thức gì về tình trạng này trong cơ thể hay không.
Nghe Vân Tử Túc miêu tả xong, Hàn Dịch trầm ngâm suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn lắc đầu một cái.
"Anh không biết thứ này, cũng không nhớ trước kia có xảy ra biến cố gì đặc biệt."
Nói vậy, vật này hẳn đã được sinh ra bên trong cơ thể Hàn đại thiếu... hoặc là thâm nhập vào dưới tình huống anh ấy không hề hay biết.
Vân Tử Túc đang nghĩ, cánh cửa chợt dội lên tiếng gõ vang.
Là Phí Trạch, anh ta đến gọi hai người ăn cơm.
Bữa sáng được giải quyết ở khách sạn, mấy người trú tại một khách sạn có điều kiện rất tốt ở Lhasa, bữa sáng đính kèm cũng cực kỳ đa dạng phong phú. Tuy nhiên giữa tình hình này, hiển nhiên Phí Trạch cũng không có khẩu vị gì, lại thêm phản ứng cao nguyên, thành ra tinh thần anh ta thoạt trông không quá ổn.
Vân Tử Túc thấy vậy, liền nói với anh ta: "Nhị thiếu, hôm nay phải lên đường đến Khương Đường, nếu không thì anh ở lại Lhasa, không cần đi cùng cũng được?"
Bình luận