Chap 29: C28
Có lẽ là do vẫn chưa thoát khỏi ảnh hưởng của khôi linh, thế nên phản ứng của Hàn Dịch thoạt trông vẫn chậm một nhịp. Vân Tử Túc lại đưa tay sờ lên lồng ngực đối phương một cái, truyền linh lực của mình sang.
Sau khi tu luyện thành công thể chất thuần linh, rốt cuộc cậu cũng không cần hao tổn tâm sức bổ khuyết cái động không đáy trên thân nữa, linh lực cũng trở nên dư thừa dào dạt.
Bị Vân Tử Túc sờ một cái, Hàn Dịch mới hoàn hồn lại, hắn rũ mi, nhìn cái móng vuốt trên lồng ngực mình, đáy mắt rỉ ra ý tứ gì không rõ lắm.
Vân Tử Túc không nhìn thấy biểu cảm của đối phương, cậu tiếp tục giải thích: "Hàn tiên sinh, anh có còn nhớ những chuyện phát sinh ở nhà ba mẹ em không? Tình huống của anh và em hiện giờ cũng tương đối tương đồng, đều có thể thấy được vài thứ mà người thường không thấy. Trước khi qua đời, ba mẹ em đã dạy cho em một vài phương pháp xử lý những chuyện thế này."
Hàn Dịch hồi tưởng lại đoạn trí nhớ kia, gật đầu một cái.
Vân Tử Túc quyết định giải thích rõ ràng với đối phương: "Em không biết Hàn tiên sinh có nhận ra hay không, trước kia anh suy nhược và mất kiểm soát, cơ bản đều là do cái mà người bình thường không thấy này. Những thứ này ký sinh trong cơ thể anh, chúng sẽ ăn mòn thân thể của anh, ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần của anh. Đêm tân hôn vừa rồi, em muốn giúp anh xử lý bọn chúng, tiện thể chuyển chúng thành năng lượng mà em có thể sử dụng. Thế nhưng giữa đường phát sinh chút chuyện bất trắc, sau đó lại không khéo mà bị mọi người bắt gặp... vậy nên mới xảy ra vụ việc kia."
Hàn Dịch nghe xong, lại chỉ nói: "Em bị thương khi đang xử lý?"
Vân Tử Túc vội vàng lắc đầu: "Không phải, đấy chỉ là chất bẩn mà cơ thể em tống khứ ra, em không bị thương chỗ nào."
Cậu nói xong, lại xin lỗi Hàn Dịch một lần nữa: "Mấy ngày nay để anh phải gánh vác tin đồn bạo lực gia đình, phải chịu không ít hiểu lầm và xuyên tạc... Tình trạng cơ thể cũng chuyển biến xấu, em quả thật có lỗi quá."
Hàn Dịch nhìn Vân Tử Túc, không biết có phải do sương xám đã tản bớt hay không, mà tròng mắt hắn càng thêm sâu sẫm hơn so với ngày trước.
"Không phải là do chịu uất ức."
Vân Tử Túc ngờ vực: "...Hm?"
Hàn Dịch nói: "Tinh thần và trạng thái không tốt, là bởi anh cho rằng anh đã làm tổn thương em."
"Nếu em không sao, thì anh cũng không sao."
Hắn đưa tay muốn xoa lên mái tóc của Vân Tử Túc, được nửa đường lại khẽ khựng lại, cuối cùng bàn tay chỉ rơi trên bả vai cậu.
"Đừng lo lắng."
Vân Tử Túc thoáng sửng sốt, cậu còn chưa tiêu hóa xong ý tứ trong lời đối phương, đã nghe thấy Hàn Dịch hỏi: "Áo của anh đâu?"
"A, ở đây." Vân Tử Túc kịp phản ứng, rối rít cầm chiếc áo trên ghế cạnh mép giường qua.
Cậu giải thích: "Tại em muốn nhìn phản ứng bên ngoài cơ thể của anh trước... nên mới cởi áo của anh."
Bình luận