Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: C27

Nghe lời Hàn Dịch, Phí Trạch giương mắt nhìn hắn một hồi, sau đó quay đầu hỏi Vân Tử Túc: "Em có chấp nhận lời xin lỗi của cậu ta không?"

Bầu không khí trong phòng rõ ràng có chút căng thẳng, mà Vân Tử Túc thì lập tức đưa ra câu phủ định không hề do dự.

"Em không chấp nhận."

Nghe thấy câu trả lời này, Hàn Phó và Hàn phu nhân bên ghế đối diện tức khắc cứng đờ.

Vân Tử Túc không dừng lại: "Hàn tiên sinh căn bản không cần nói lời xin lỗi với em."

Cậu vừa nói, vừa đứng dậy đi về phía Hàn Dịch. Lúc bước tới trước mặt người đàn ông, Vân Tử Túc đưa tay ra, trực tiếp nắm tay Hàn Dịch.

Nhiệt độ cơ thể của đối phương lạnh lẽo khác thường, lạnh đến thấu xương.

Vì để cho lời xin lỗi của Hàn Dịch thêm phần thành tâm, mà trước đó Hàn Phó cũng không cho Hàn Dịch ngồi xuống ghế, chỉ bảo hắn đứng một bên. Vân Tử Túc không quan tâm mấy điều này, cậu đưa tay kéo người qua.

Bước chân Hàn Dịch có chút không thực, người có mắt đều có thể nhìn ra trạng thái của hắn hiện giờ có bao nhiêu tệ hại. Dường như lời xin lỗi vừa rồi đã tiêu tốn toàn bộ sức lực của hắn, Hàn Dịch không khước từ động tác của Vân Tử Túc, cứ như vậy theo người bước đến bên ghế sofa, sau đó cũng cùng ngồi xuống.

Không gian trên ghế đủ cho hai người, nhưng sau khi ngồi xuống Vân Tử Túc cũng không hề để trống khoảng cách giữa hai bọn họ.

Phí Trạch nhìn bọn họ, tình tự trong đáy mắt bị tròng kính che đi hơn nửa. Anh ta cũng không tỏ vẻ bất ngờ gì, so với bố Hàn mẹ Hàn giật nẩy mình, Phí Trạch trông bình tĩnh hơn rất nhiều.

Người không kịp chờ đợi mà mở miệng chất vấn trước là Hàn Phó: "Cháu nói không cần xin lỗi... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Vân Tử Túc ngồi trên ghế sofa, tay phải vẫn không buông ra, cậu ngẩng đầu nhìn thoáng qua Phí Trạch, rồi lại nhìn Hàn Dịch bên cạnh một chút.

Đôi mắt Hàn Dịch vẫn mịt mờ, như bầu trời bị mây đen giăng kín, ánh sáng không có cách nào lọt qua. Nhưng cho dù như vậy, hắn vẫn chăm chú nhìn về phía Vân Tử Túc.

Vân Tử Túc nảy ra một cách. Cậu cất tiếng giải thích: "Ngày đó Hàn tiên sinh không hề làm bất kỳ việc gì khác thường, thương tích trên người cháu cũng không hề liên quan đến anh ấy."

"Thật ra, đó hẳn cũng không tính thương tích," Vân Tử Túc nói, "Đó là do cháu bị xuất huyết dưới da, chẳng qua là nhìn giống thương tích mà thôi."

Phí Trạch nghe vậy liền hỏi: "Đang yên đang lành, tại sao em lại xuất huyết dưới da?"

Vân Tử Túc đáp: "Em mắc chứng rối loạn đông máu. Một khi bệnh này bộc phát, thì sẽ xuất hiện các loại triệu chứng này, da dẻ sẽ xuất hiện vết máu vô cớ, tình huống nghiêm trọng thì sẽ hộc máu."

"Chuyện ngoài ý muốn mấy ngày trước, cũng là vì lí do này."

Cậu nói rất nghiêm túc, nhưng thực ra, cái từ "chứng rối loạn đông máu" này là do cậu mới nghe được ở bệnh viện cách đây không lâu. Khi ấy cậu đang thử nghiệm và thích ứng linh thức của mình, đúng lúc nghe được hai vị bác sĩ đang trao đổi về ca bệnh của cậu trong phòng làm việc. Một bác sĩ chưa nghĩ thông, tại sao phần lớn thương tích trên người Vân Tử Túc đều là chảy máu từ tầng bên dưới da, các vết trầy xước cũng rất ít, trông không giống tình huống ngoại thương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...