Chap 27: C26
Vậy là, Hàn đại thiếu đã kiểm tra thân thể xong rồi sao?
Vân Tử Túc vừa nghĩ, vừa dò xét bốn phía cẩn thận thêm một lần. Thế nhưng lần này cậu phát hiện, dấu vết khôi linh dường như chỉ dừng chân ngoài cửa.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa, phía trên cửa phòng bệnh có một ô cửa sổ thủy tinh, cửa sổ trong suốt, người bên ngoài có thể xuyên qua cửa sổ nhìn vào bên trong.
Bên trong căn phòng xác thực không có dấu vết khôi linh, trong hành lang cũng không còn bóng hình Hàn Dịch, hẳn là đối phương chỉ dừng lại trước cửa.
Tại sao anh ấy không đi vào?
Nhớ đến những lời Hà An Khải đề cập với mình lúc vừa mới tỉnh lại, Vân Tử Túc không nhịn được nhíu mày.
Nếu Hàn đại thiếu đã tỉnh táo lại, vậy hẳn sẽ nhớ đến những chuyện đêm hôm đó, hôm đó ngoại trừ ôm mình ra thì anh ấy không làm gì cả, ngay cả ôm cũng bày ra tư thế bảo vệ, mà không phải cưỡng ép bắt buộc gì.
Chẳng lẽ là do nói ra mà không ai tin tưởng, lo lắng Vân Tử Túc cũng hiểu nhầm, vậy nên mới không đi vào?
Vân Tử Túc nghĩ nghĩ, lại phóng linh lực ra bên ngoài, dò xét một lần trong phạm vi toàn bệnh viện.
Bệnh viện chào đón sự sống, tiễn đưa cái chết, thành ra bên trong cũng xuất hiện rất nhiều đồ vật ly kỳ. Đối với Vân Tử Túc hiện giờ, sức mạnh có yếu ớt đến đâu cũng không thoát khỏi linh thức của cậu, vừa tra dò một vòng như vậy, liền lập tức cảm nhận được nơi nào nơi nấy đều náo nhiệt ghê gớm.
Tuy nhiên mấy thứ này không gây ảnh hưởng gì nghiêm trọng, cậu một lòng đi tìm Hàn Dịch, nên cũng không để tám nhiều.
Lật tung bệnh viện lên một lần, Vân Tử Túc vẫn không tìm thấy bóng lưng Hàn Dịch.
Xem ra Hàn đại thiếu hẳn đã rời bệnh viện.
Mặc dù linh thức còn có thể lan rộng hơn nữa, nhưng không gian bên ngoài quá lớn, tìm kiếm không mục đích không có ý nghĩa gì. Vân Tử Túc thu linh thức về, lấy di động từ trong áo khoác ra, định gọi điện thoại cho Hàn Dịch.
Tuy nhiên đến khi màn hình sáng lên, nhìn thấy thời gian bây giờ, Vân Tử Túc lại từ bỏ suy nghĩ này.
Bây giờ đã là ba giờ sáng, quả thực không phải thời điểm thích hợp để quấy rầy người khác, chưa kể, Hàn đại thiếu còn đang trong giai đoạn cần nghỉ ngơi tử tế.
Sáng mai rồi lại nói.
Vân Tử Túc cất điện thoại đi, bỗng nghe thấy tiếng xì xoạch ngay bên gối. Một cái đầu lông xù mềm mại chui ra khỏi chiếc khăn hồng dì chăm sóc sức khỏe đắp cho, quăng quăng cái đầu.
Đại loại là nó bị ánh sáng điện thoại đánh thức, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cổ họng phát ra âm thanh rừ rừ nhè nhẹ.
Vân Tử Túc bọc linh lực quanh bàn tay, nhẹ nhàng dùng tay vuốt ve mấy cái lên sống lưng mềm mại của nó.
Mèo báo nhỏ phe phẩy cái đuôi, đầu nhỏ gục lại trên giường, lần nữa say ngủ.
Bình luận