Chap 22: C21
Vân Tử Túc lười cò ke với nó, trở tay đóng kín cửa xong liền đi thẳng xuống tầng.
Thấy thái độ này của cậu, Vân Diệu Tổ lại thấy mất hứng. Nó nhanh chân bước theo xuống, hung tợn nói với Vân Tử Túc: "Này, có phải mày hại ba tao không?"
Vân Diệu Tổ và Vân San San đều là con của Vân Học Binh.
Vân Tử Túc không định đôi co, nhưng Vân Diệu Tổ một khi đã hỏi liền hỏi không ngớt, còn đưa tay túm quần áo Vân Tử Túc, Vân Tử Túc nhanh chóng né người tránh khỏi, cười lạnh một tiếng: "Vân Diệu Tổ, PS4 cậu vừa chơi là của người nào?"
"Nó..." Vân Diệu Tổ có chút chột dạ, nó bèn phô trương thanh thế, "Cần mày lo à! Tao đã cầm thì chính là của tao!"
Đúng lúc hai người đi đến đầu cầu thang, thấy Vân Tử Túc bước xuống, Vân Diệu Tổ đưa tay muốn xô Vân Tử Túc.
Vân Tử Túc nhắm mắt cũng tránh được, cậu không quay đầu lại, trực tiếp bước chệch qua một bên. Vân Diệu Tổ ngay cả vạt áo của cậu cũng không chạm tới, chính mình lại dùng lực quá đà, không thu về được, trực tiếp hụt một phát bốn bậc thang, nó sợ hãi hét một tiếng, cố giữ thăng bằng, mãi mới loạng choạng giẫm được lên vị trí chỉ cách sàn nhà hai bậc, hai chân lại không thể giữ vững được mà vấp một cái, cuối cùng vẫn ngã xuống đất.
"Bịch" một tiếng, bả vai Vân Diệu Tổ tiếp đất, ngã nhào. Nó nằm trên mặt đất, ngoạc mồm khóc lên.
Người trong phòng khách bị âm thanh này gây chú ý, Vân Học Công cau mày: "Chuyện gì đấy?"
Vân Diệu Tổ vừa khóc vừa tố cáo: "Hu hu hu nó đẩy cháu!"
Vân Tử Túc đi thẳng qua người nó, nhìn cũng không nhìn một cái.
Vân Học Công đang định mở miệng, lại nghe thấy bà Vân nói: "Được rồi, nói xong chuyện chính đã."
Bà Vân nói với Vân San San: "Đỡ Diệu Tổ dậy."
Tiếng khóc của Vân Diệu Tổ nhất thời nghẹn lại. Vợ chồng Vân Học Binh đều không ở đây, không có ai làm chỗ dựa cho nó, nó lại thật sự sợ bà Vân, chỉ có thể nản lòng ủ rũ bò dậy từ dưới đất.
Vân Tử Túc ngồi xuống ghế sofa, đây là vị trí cố tình để lại cho cậu, cũng là chiếc ghế đơn duy nhất trong biệt thự. Cậu ngồi đây, cảm giác giống như phạm nhân sắp bị tập thể thẩm vấn.
Lúc trước Hàn Dịch dẫn cậu vào, bà Vân cũng không ở phòng khách. Bà ta là vừa mới xuống, trên người còn mặc áo khoác thêu hoa văn rối rắm trên vạt áo, trông vừa nghiêm khắc vừa gàn dở.
Bà Vân cau mày nhìn Vân Tử Túc, âm thanh già nua dẫn theo khí thế bức người.
"Chú anh gặp biến cố ở An thành rốt cuộc là thế nào?"
"Cháu cũng không biết," Vân Tử Túc nói không nhanh không chậm, "Lúc cháu đến phía dưới tầng, chú ấy đã chạy xuống, còn có người mua nhà theo gót phía sau, cháu đi lên xem xét tình hình, căn nhà đã bị bọn họ làm cho rối mù, ngay cả cửa cũng không đóng."
Vân Tử Túc còn chêm thêm một câu: "Nếu không phải cháu đi lên, có khi đồ trong nhà cũng bị khoắng hết sạch."
"Thằng khốn!" Vân Học Công giận đến đập bàn, "Mày còn dám giả bộ vô tội ở đây à, cái nhà kia đã xảy ra chuyện lạ từ lâu, không phải mày làm thì còn có thể là ai?"
Bình luận