Chap 21: C20
Vân Tử Túc nghĩ ngợi, đoạn nói với Hàn Dịch: "Em còn phải ở lại đây xem tình hình của nó, nếu thuận lợi, cơ bản cần thêm khoảng một giờ."
Giải quyết xong chuyện lũ buôn mèo, sắc trời đã sáng rọi, người lưu thông trên đường ngày một nhiều. May là KTV kinh doanh 24/24, thế nên gian phòng này mới có thể giữ lại.
Tuy nhiên Vân Tử Túc cũng không biết rõ hoàn cảnh của Hàn Dịch.
Cậu hỏi: "Hôm nay Hàn tiên sinh có bận gì không, có cần trở về trước không?"
Hàn Dịch lắc đầu: "Anh đợi em."
Vân Tử Túc cười một tiếng: "Được, vậy em sẽ xong nhanh thôi."
"Không vội." Hàn Dịch liếc nhìn phía ngoài cửa sổ, "Anh đi mua đồ ăn sáng trước, em có muốn ăn gì cụ thể không?"
Hàn đại thiếu vừa lương thiện vừa tri kỷ đi xuống tầng mua đồ ăn, Vân Tử Túc ở lại đóng kỹ cửa phòng, cậu mò ra một tấm phù tập trung, dính lên lưng con "mèo lớn".
Mèo lớn và tấm phù cùng biến mất, chỉ còn lại một con mèo con tại vị trí ban đầu, Vân Tử Túc xé một luồng khí đen từ trong đám khí vừa được rút ra, đưa tới, mèo báo nhỏ ngoáu một tiếng nuốt trọn ngụm khí đen, rồi chạy ra ngoài theo khe cửa sổ mở.
Sáng sớm, thành phố chỉ vừa thức giấc, mặt trời ló dạng vẩy nắng lên khắp phố phường, bầu không khí khắp nơi cũng từ từ náo nhiệt.
La Bối Lệ bước xuống từ chuyến xe sớm, nhíu mày đi vào khu nhà. Ả vừa mới kết thúc ca đêm, đang chuẩn bị về ngủ bù.
Đám bệnh nhân tối qua chẳng yên ổn chút nào, riêng đổi bình truyền dịch cũng phải chạy mấy thôi mấy hồi, ồn ào đến độ đầu ả bây giờ vẫn còn ong ong. La Bối Lệ lấy chìa khóa mở cửa, ả vừa đẩy cửa vào, trong ý thức chợt lóe qua cảm giác bất an vô hình.
Chuyện gì vậy?
La Bối Lệ nhìn một vòng xung quanh, khắp các ngóc ngách bên trong căn nhà đều là cách bày biện bài bố quen thuộc, xung quanh cũng không có gì bất thường. Con cái đã đi học, nhà chỉ có một mình ả.
Có lẽ là đêm qua quá mệt mỏi, ả tự an ủi mình, miễn cưỡng ép xuôi nhịp tim đập rộn.
Đi vào phòng ngủ kéo kín cửa rèm xong, đúng lúc này điện thoại di động trong túi khẽ rung, La Bối Lệ nhìn tin nhắn, ấn đường nhăn chặt mới từ từ buông lỏng.
Tin nhắn được gửi đến trong một group chat, tên gọi là "Nhóm sứ giả phạt mèo bậc trung".
La Bối Lệ nằm trên giường, cầm di động hồi đáp mấy lời. Ánh sáng trên màn hình chiếu lên khuôn mặt vàng sậm của ả, càng trở nên thêm phần âm trầm bên trong căn phòng ngủ mờ tối.
Tin tức trong nhóm được cập nhật rất nhanh, lúc nãy có kẻ đăng lên mấy đoạn video ngắn, bên trong đều là những thước phim mới ra lò. La Bối Lệ cũng đáp mấy câu, chờ đến khi cơn mệt mỏi đè nghiến sự hưng phấn, mới khóa kỹ điện thoại, đặt bên gối đầu.
Kỳ quái là, mặc dù đã mệt lả, La Bối Lệ lại không dính gối ngủ ngay như thường lệ. Ả trằn trọc hồi lâu, mà vẫn tâm phiền ý loạn, giữa đường còn mơ mơ màng màng móc di động, gõ thêm mấy lần tin nhắn nữa.
Bình luận