Chap 3: C2
Lữ Phượng Liên đã nói hai rưỡi chiều ra cửa, Vân Tử Túc còn một tiếng đồng hồ, trở về phòng trên tầng hai xong, cậu vặn tay khóa cửa lại.
Căn phòng này không lớn không nhỏ, đủ cho một người, nhưng đặt trong một ngôi biệt thự rộng lớn như thế này, lại có thể coi như một trong những phòng có điều kiện tệ nhất.
Nhà của Vân Tử Túc vốn dĩ ở An thành ngay sát Lâm thành. Ba cậu, Vân Học Thương là người duy nhất tách khỏi nhà họ Vân làm ăn riêng. Ba tháng trước, trong lúc Vân Học Thương đồng hành cùng vợ đã xảy ra tai nạn xe cộ, hai vợ chồng tử vong ngay tại chỗ. Vân Tử Túc đang học năm thứ nhất đại học tại Bắc thành chạy về thu xếp hậu sự, nhưng tang lễ vừa mới kết thúc không được bao lâu, Vân Tử Túc liền bị bác là Vân Học Công cùng chú là Vân Học Binh dùng lí do không thể chậm trễ việc học, để cho ba mẹ trên trời có linh thiêng sẽ được an ủi, mà đẩy cậu trở lại trường.
Chờ đến khi Vân Tử Túc muốn về nhà vào kỳ nghỉ, Vân Học Công và Vân Học Binh lại chạy đến cổng trường chặn người, không để cậu về nhà ở An thành, trái lại trực tiếp kéo cậu từ Bắc thành về Lâm thành, cho cậu sống trong căn biệt thự này. Nghỉ hè non nửa tháng, Vân Tử Túc chưa một lần được qua An thành, tình hình trong nhà mình thì không thấy được, sắc mặt bà Vân lại được nhìn không ít.
Cũng đành chịu, bà Vân không ưa ba mẹ cậu, thành ra cũng không tỏ thái độ dễ chịu gì với đứa cháu trai này.
Mặc dù gian phòng bây giờ không thể so sánh với điều kiện nhà mình, nhưng Vân Tử Túc không có chỗ nào không hài lòng cả.
Bởi vì phần lớn thời gian của cậu cũng không ở nơi đây.
Sau khi cửa phòng khóa kỹ, Vân Tử Túc lên giường nằm xuống, vừa kéo chăn, ý thức liền tiến vào một lãnh địa hoàn toàn mới.
Khi hoàn hồn, trước mặt đã là không gian mang phong cách cổ xưa, thanh tịnh mà đẹp đẽ. Vân Tử Túc ngồi xếp bằng trên đài ngọc, trên mặt không còn cặp kính gọng đen vừa dày vừa nặng kia nữa. Không còn thứ gì cản trở đường nét khuôn mặt tinh xảo, trong veo động lòng người, làn da óng ánh như ngọc phủ một tầng ánh sáng mơ màng. Vân Tử Túc có đủ sắc đẹp để phá vỡ giới hạn của giới tính, nhưng khi tròng mắt trong suốt sáng rực mở ra, lại khiến người ta hoàn toàn không có cách nào nhận sai giới tính của cậu.
Ánh sáng trắng mịt mờ cũng không phải ảo giác, trái lại còn hiện lên ngày càng rõ ràng theo dòng dịch chuyển của thời gian. Không biết qua bao lâu, ánh sáng trắng trên người Vân Tử Túc mới chậm rãi rút đi, một lần nữa trở về trong cơ thể cậu.
Bước khỏi đài ngọc, Vân Tử Túc cúi đầu nhìn xuống ngực mình. Linh thể và thân thể bên ngoài của cậu không chênh lệch nhiều lắm, chỉ có điều vị trí tâm khẩu* là căn cơ của tu sĩ lại trống rỗng, nơi đó không có gì cả, không nhìn thấy thực thể, chỉ có một mảng sáng trắng hư vô.
(*tâm khẩu/ hung khẩu: lõm thượng vị:)
Vân Tử Túc kiểm tra thử, phát hiện vị trí trống rỗng trước ngực được bổ khuyết thêm một chút so với lần trước. Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi, thậm chí còn không lớn bằng nửa cái móng tay, cậu đã chuyển hóa toàn bộ số đồ ăn trưa nay thành linh khí, nhưng tiến độ tu luyện thể chất thuần linh vẫn còn là vô tận.
Bình luận