Chap 19: C18
Vân Tử Túc không nhịn được đưa tay phải ra cách khoảng không áng chừng.
Nhỏ ghê ta.
Một bàn tay của cậu đã có thể bao trùm toàn thân con mèo báo nhỏ, nhìn sơ sơ, có lẽ con mèo con này thậm chí chỉ vừa mới đầy tháng.
Mèo báo nhỏ "meo meo" ba tiếng liên tiếp mới chịu dừng lại, sau khi phát hiện tiếng kêu có gì đó sai sai, hình như nó còn muốn dùng chiêu gì ghê gớm hơn mà đối phó với con người trước mắt, ví dụ như vồ cào cắn xé các loại. Chỉ có điều chờ cho Vân Tử Túc rút hết linh lực bảo vệ hai người bọn họ, hơi thở của Hàn Dịch lộ ra, con mèo nhỏ tức thì cứng lại.
Nó lùi về sau mấy bước, đứng ngay sát rìa trong mép nước, ngẩng cái đầu lông nhung nhỏ, nhìn chằm chằm Hàn Dịch không chớp mắt.
"Xem ra, nó chính là con mèo báo con mà Lâm Vũ đã nói." Vân Tử Túc sờ sờ cằm, "Cho nó đợi đấy một hồi, em phải lục soát trí nhớ của nó một chút."
Hàn Dịch hỏi: "Soát thế nào?"
Vân Tử Túc chỉ chỉ cái cốc ngập tràn màu đen: "Tra cái đó là được."
Tuy nhiên trước khi tra xét, còn phải giúp cho con mèo báo con bình tĩnh lại. Vân Tử Túc không hiểu vấn đề này lắm, Tu linh giới không có mèo, sau khi cậu tới đây cũng chưa có dịp tiếp xúc với loại động vật này.
"Hàn tiên sinh có từng nuôi mèo không? Anh có biết làm thế nào để nó ngồi ngoan một lúc không?"
Hàn Dịch cũng không chắc chắn lắm: "... Cho nó ăn thứ gì đó?"
Vân Tử Túc gật đầu: "Hợp lý."
Nhưng mà, ăn cái gì nhỉ?
Hung thần có thể ngấu nghiến âm khí, nhưng cái nơi KTV này cũng chẳng có mẩu âm khí nào lôi ra ăn được. Vân Tử Túc nghĩ nghĩ một hồi, đoạn xé một khối khôi linh từ trên tay Hàn Dịch, cậu buông tay đang đan tay cùng Hàn Dịch ra, đặt miếng khôi linh trước mặt mèo báo nhỏ.
Không ngờ rằng, mèo báo nhỏ lại đột nhiên bị khôi linh xán lại gần dọa cho run một cái, nó nhanh chóng tránh sang bên cạnh mấy bước, chỉ là nhảy hơi gấp, suýt thì trượt chân ngã lộn cổ.
Nó sợ thứ này? Vân Tử Túc nhớ tới bộ dạng con hung thú trước kia cố kỵ Hàn Dịch không chịu tiến lên, xem ra, nó sợ Hàn Dịch quả nhiên là vì khôi linh.
Tuy nhiên đến lúc Vân Tử Túc rút tay về, lại phát hiện chú mèo báo nhìn khôi linh trong tay mình một cách cực kỳ chăm chú, cặp mắt màu vàng tròn xoe chẳng chịu dời đi.
Vân Tử Túc ngẫm ngợi, thuận tay hấp thu luôn khối khôi linh, cậu nghe thấy mèo báo con "meo" một tiếng, cũng chẳng để ý lắm, trực tiếp mò một viên thuốc trắng từ trong túi ra, ném vào trong chai nước suối đã bị mở khi trước.
Nước trong bình còn dư lại hơn nửa, viên thuốc vừa chạm vào nước liền tan rã, làn nước trong suốt biến thành màu trắng sữa chỉ trong nháy mắt.
Vân Tử Túc cầm một cái cốc rỗng khác, rót vào hơn nửa cốc, sau đó đẩy chiếc cốc đến trước mặt con mèo báo.
Ấy là một viên linh đan bổ không có cấp bậc gì, giống như những tấm phù kia, đều là do một tay Vân Tử Túc tạo thành trong lúc luyện tay nghề, bởi vậy nên linh lực ẩn chứa bên trong vô cùng ít ỏi. Tính theo tiêu chí chuyển đổi của Vân Tử Túc, linh lực được trưng dụng chỉ vỏn vẹn tương đương một viên sô cô la.
Bình luận