Chap 16: C15
Vốn là một buổi chiều tối cuối tuần, hơn nữa lại còn là đoạn đường tập trung nhiều người qua lại, sau tiếng ré kinh động lòng người của thanh niên đeo kính, không ít người đều để ý đến bên này. Mà bản thân cậu ta không những không vì thế mà ngại ngùng ngưng lại, trái lại còn ra sức vùng thoát khỏi cản trở của Hàn Dịch, nhào về phía Vân Tử Túc còn đang hãi hùng.
"Em yêu, em yêu em nhìn anh đi! Em thật sự không cần anh nữa ư!"
Thanh niên mắt kính còn rất trẻ, nếu không phải trạng thái quá mất mặt, thì chính ra ngoại hình cũng coi như một cậu sinh viên thanh tú ưu nhã. Cậu ta gọi đến tan nát cõi lòng, âm thanh nức nở, nghe vào tai vô cùng xúc động, chỉ trong chớp mắt đã có không ít người hóng hớt xúm lại, nhìn về phía ba người chỉ chỉ trỏ trỏ.
Trong đám dân tình náo nhiệt có một người không kiềm được cất tiếng: "Chàng trai, các cậu đây là có chuyện gì thế?"
Chẳng đợi Vân Tử Túc và Hàn Dịch mở miệng, thanh niên đeo kính đã chủ động đáp: "Đây là Đình Đình bạn gái cháu, cô ấy và cháu cãi nhau, bèn giận dỗi chạy đi tìm người đàn ông khác."
Dứt lời, cậu ta lại dùng giọng điệu van xin nói với Vân Tử Túc: "Đình Đình, đừng giận anh được không, anh không thể không có em được!"
Người bốn phía vây xem kín mít, không ít ánh nhìn tò mò dán tới, rồi lại tò mò đánh giá Vân Tử Túc.
Đây không phải là một cậu con trai à?
Cơ mà nếu nói cậu ta là một cô gái... hình như cũng không đến mức không thể nào tin được.
Biết đâu người ta thích mặc đồ phong cách trung tính thì làm sao, chẳng phải bây giờ còn lưu hành xu hướng mặc áo sơ mi của bạn trai còn gì.
Vân Tử Túc: "..."
Cậu căn bản không quen người này, hơn nữa quét mắt qua, trên người đối phương cũng không có các loại tà ma dở trò.
Thế nhưng lời của người này khó tránh khỏi có chút kỳ dị.
Nghe đến từ "bạn gái", Hàn Dịch không khỏi khẽ nhíu mày. Hắn nhấc tay muốn hất thanh niên ra, thế nhưng đối phương lại túm chặt tay hắn lại, dường như đang cố dùng hết sức lực.
Lời nói của cậu ta không mạch lạc, nói nào là "em yêu", nào là "anh yêu em", nhưng trong ánh mắt lại toát lên vẻ cầu xin và sợ hãi không dễ dàng nhận thấy.
Cho dù có Vân Tử Túc bên cạnh, một thân khí thế âm u lạnh lẽo của hắn vẫn tỏa ra rõ ràng, lúc hai người rảo bộ, mặc dù có rất nhiều người ngoảnh đầu nhìn lại, nhưng không có ai thật sự tiến lên bắt chuyện, dù rằng thỉnh thoảng vai lướt qua vai, người đứng gần cũng cách Hàn Dịch xa xa một cách vô ý thức.
Thế mà lúc này thanh niên đeo kính lại chẳng ngó ngàng gì mà giữ chặt Hàn Dịch, dường như hoàn toàn không bị khí thế của Hàn Dịch ảnh hưởng đến.
Vân Tử Túc và Hàn Dịch cũng nhận ra có điều bất ổn, mắt thấy mọi người xúm lại càng ngày càng đông, thậm chí còn có người cầm di động bắt đầu chụp ảnh. Hai người nhìn nhau một cái, Hàn Dịch quay đầu lạnh lùng nói với cậu thanh niên: "Đổi chỗ khác nói chuyện."
Bình luận