Chap 15: C14
Bùa vàng trong tay chàng trai áo đỏ hơi lóe, tỏa sáng mơ hồ. Anh ta có lòng cảnh giác cực mạnh đối với người mới xuất hiện, còn chưa thấy rõ tình hình đối phương, cũng đã bắt đầu niệm chú trừ tà kích nổ lá bùa.
Bọn họ đã đuổi theo lão đạo sĩ kia một thời gian rất dài, mà vẫn không thể bắt được lão. Ai ngờ cách đây không lâu, la bàn theo dõi đột ngột bắt được tinh khí lão để lộ ra ngoài, mấy người liền vội vã chạy tới khu dân cư này, lại thấy lão ta không chỉ mất sạch phòng vệ, mà trên người còn tồn đọng sát khí của hung sát.
Thực lực của lão ta không thể khinh thường, một đối thủ có thể khiến lão thương tích đầy mình đến vậy... chẳng nghĩ cũng biết đó không phải kẻ dễ chọc vào.
Chàng trai áo đỏ không dám chần chừ, anh ta vừa dùng âm thanh đánh lạc hướng đối phương, vừa lén làm động tác tay phía sau lưng. Niệm xong chú trừ tà, tấm phù trong tay anh ta phất một cái, cùng lúc đó, ba tấm phù khác cùng thể loại cũng đồng thời tung lên từ trong tay ba người đằng sau, bốn tấm hoàng phù xếp thành hình xiềng xích, hướng thẳng về phía đối phương, phi lên!
Mắt thấy tấm phù một đường suôn sẻ bay đến trước mặt vật tà ma kia, chỉ một giây nữa thôi là có thể vây hãm đối phương ngay lập tức, chàng trai áo đỏ căng thẳng trong lòng, vẫn luôn giơ ba ngón tay thủ thế, chỉ sợ vật kia đột ngột hung tàn, phá bỏ trói buộc.
Nhưng sự kiện bất ngờ còn diễn ra nhanh hơn so với tưởng tượng của anh ta.
Chỉ nghe "phiu" một tiếng khe khẽ, một tia sáng trắng lóe lên, vạch ra độ cong xinh đẹp trên không trung. Quỹ đạo của tia sáng hoàn toàn đồng nhất với tấm phù, không đợi đám người kịp thời phản ứng, bốn tấm phù khí thế hung hăng đã hoàn toàn bị chém thành hai nửa.
Tia sáng trắng nhanh như chớp, cuối cùng vẫn tự gián đoạn đường vòng cung hoàn mỹ, khẽ khàng loạng choạng rơi vào lồng ngực Hàn Dịch mà đáng nhẽ sẽ bị đống phù vây kín.
Phù lục mất đi sức mạnh tức thì biến thành giấy vàng tầm thường, tám mảnh vụn lả tả tứ tung từ không trung ngã xuống đất, có một mảnh còn rơi đến bên chân anh chàng áo đỏ.
Cả đám căng thẳng trong lòng.
Tia sáng kia rốt cuộc là thứ gì, mà lại có thể chém đứt lá bùa đã được niệm chú?
Thế cục chiến đấu thay đổi trong chớp mắt, không cho phép lơ là một giây nào. Mười người đang định phát động tấn công thêm một lần nữa, bỗng lại nghe thấy âm thanh mềm dịu của một người trẻ tuổi.
"Nghịch đủ chưa?"
Động tác của đám người đều tạm thời ngừng lại.
Vân Tử Túc bước ra từ bên trong đám người, đi về phía Hàn Dịch đang bị bày trận chống đối. Giọng nói cậu thiên dịu, lại thêm nguyên do tuổi tác, vậy nên còn nghe ra vài nét trẻ con.
Chỉ là cậu vừa mở miệng đã không khách sáo một chữ nào.
"Là người hay quỷ cũng không phân biệt được, đòi đánh đòi giết một người bình thường, đây chính là bản lĩnh của tam môn phía Bắc các người đấy hả?"
Bình luận