Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 14: C13

Vân Tử Túc chẳng ngờ Hàn Dịch sẽ nói như vậy.

Tuy nhiên đổi góc nhìn một chút liền cảm thấy có lý, nếu Hàn Dịch không phải người có phẩm hạnh tốt đẹp, tính tình kiên định, hắn sẽ không thể sống sót nhiều năm dưới sự quấy nhiễu của khôi linh.

Hàn tiên sinh đích thị là người tốt!

Hàn Dịch không mảy may hay biết mình vừa bị phát thẻ người tốt còn đang giằng co cùng hung thú, hắn đang đợi thời cơ thích hợp. Nhưng còn chưa chờ được cơ hội dồn ép hung thú, người được hắn che chở sau lưng đã giật giật vạt áo hắn.

"Hàn tiên sinh." Vân Tử Túc đè giọng, "Trước kia ba mẹ em đã dạy em một vài điều, có lẽ sẽ có tác dụng. Anh đứng yên nhé, đừng cử động."

Hung thú cách hai người chưa tới hai mét vẫn đang hướng cặp đồng tử dựng đứng nhìn chằm chằm bọn họ, nhưng lại rề rà không áp lại gần. Vân Tử Túc hé mắt nhìn qua bả vai Hàn Dịch, nâng tay lên, những lá phù đã được gấp hoàn chỉnh trong tay lần lượt vung ra.

Dường như Hàn Dịch có chút giật mình, nhưng hắn hoàn toàn nghe theo lời Vân Tử Túc, không làm loạn.

Tay trái vung xong liền đổi sang tay phải, chẳng mấy chốc, bảy tấm phù đã bay đến bên người hung thú, quây một vòng xung quanh nó. Cùng lúc vòng tròn được tạo thành, một luồng ánh sáng yếu ớt thoáng hiện, bao phủ con hung thú tỏa đầy khí đen.

Vốn dĩ Vân Tử Túc cho rằng hung thú sẽ phản kháng, còn đặc biệt dùng thêm mấy lá bùa mới vẽ xong. Tuy nhiên dường như vì e ngại Hàn Dịch, mà từ đầu đến cuối hung thú đều không nhúc nhích, ngay cả lúc ánh sáng lóe lên, nó cũng không có bất kỳ phản ứng gì.

Vân Tử Túc đi ra từ phía sau Hàn Dịch, cậu ló mặt rồi mới nhận thấy một điều, cặp đồng tử dựng thẳng chỉ một mực dán lên người Hàn Dịch, hoàn toàn làm lơ bản thân mình.

Cậu thử thăm dò định bước lên phía trước hai bước, còn chưa nhấc chân, đã bị Hàn Dịch giữ lấy tay phải.

"Cẩn thận."

"Không sao." Bàn tay Hàn Dịch rất lạnh, cũng rất thon dài, dễ dàng bao lấy tay Vân Tử Túc. Vân Tử Túc vỗ nhẹ lên mu bàn tay đối phương, "Nó không ra được."

Nhưng Vân Tử Túc cũng không cố chấp đi về hướng hung thú nữa. Cậu bảo Hàn Dịch tiếp tục đứng yên, bản thân thì đi đến chỗ chiếc tủ sát tường, móc một miếng ngọc mỏng từ trong ngăn vách. Cậu kẹp miếng ngọc giữa hai ngón tay, đi tới vị trí cách hung thú không xa, đôi môi lặng lẽ mấp máy mấy lần.

Đó là một loại chú thâu hồn rất cơ bản, chỉ cần có linh lực là có thể sử dụng.

Khí đen xung quanh hung thú từ từ bong tróc, thân hình nó bị khí đen che giấu, sau cùng hóa thành một luồng sáng vàng kim, bị thu vào bên trong miếng ngọc.

Quá trình thu phục vẫn vô cùng thuận lợi, miếng ngọc rơi vào lòng bàn tay Vân Tử Túc, Hàn Dịch đi tới, chỉ thấy miếng ngọc mỏng màu trắng bợt lóe lên tia sáng đẹp tuyệt trần, thứ ánh sáng này khiến cho chất ngọc vốn dĩ không mấy xuất sắc trở nên đắt tiền hơn hẳn.

Hàn Dịch chỉ nhìn miếng ngọc một cái, rồi dời tầm mắt về phía Vân Tử Túc: "Em có sao không?"

Vân Tử Túc đáp lời: "Em không sao." Chỉ là hơi đói chút.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...