Chap 12: C11
Vân Tử Túc có chút nghi ngờ: "Người khác?"
"Ừ."
Phí Dương khẽ đáp, nâng tách nhấp một ngụm cà phê, cậu ta khép mi mắt, tách sứ trắng tinh xảo che đi vẻ mặt cậu ta.
Vân Tử Túc nghĩ ngợi, hỏi: "Ý là tớ có thể dùng trực giác giúp người ta xem nhân duyên không ấy hả?"
Phí Dương bị sặc một cái, thiếu chút nữa phun cà phê ra ngoài.
"Khụ, khụ khụ..."
Cậu ta vội vàng đặt tách cà phê xuống, cầm khăn giấy xoa xoa mu bàn tay bị bắn cà phê lên, vẻ mặt có chút ảo não.
Vân Tử Túc không hiểu ra sao: "Cậu không sao chứ?"
Phí Dương trơ mắt nhìn cậu, biểu cảm thay đổi liên hồi, cuối cùng vẫn đành nín nhịn.
Thương lượng chuyện tình cảm với tên này nhất định thua thảm.
"Coi thế cũng được," Phí Dương nhướn mày, "Cậu có thể tính nhân duyên à?"
"Có thì cũng có," Vân Tử Túc không mảy may nghĩ nhiều, cậu nghiêm túc thẳng thắn, "Nhưng tớ không đặc biệt nghiên cứu đến, cơ bản chỉ có thể xem tình hình của bản thân, xem cho người khác chưa chắc đã chính xác."
Cậu hỏi: "Cậu muốn thử không?"
Phí Dương khoát khoát tay: "Thôi khỏi."
Mọi hứng thú của cậu ta đều bị một câu "chỉ có thể xem tình hình của bản thân" đánh cho tan tành.
Phí Dương quyết định kết thúc đề tài này, nhảy sang chủ đề khác: "Hôn lễ của cậu diễn ra lúc nào đấy?"
Vân Tử Túc suy nghĩ một chút: "Còn có mười bảy ngày nữa."
"Được." Phí Dương gật đầu, "Hẳn là tớ có thể về kịp."
Chờ cho Vân Tử Túc ăn xong bánh ngọt, Phí Dương liền lên đường ra sân bay. Đoàn xe đi Xuyên Tạng đã lên đường, vốn dĩ cậu ta nửa đường ngoặt tới Lâm thành, bây giờ phải bay trở về, hội họp cùng những người còn lại.
Người chở Phí Dương đến sân bay là anh hai của cậu ta, Vân Tử Túc cũng không đi theo nữa. Sau khi hai người tách ra, Vân Tử Túc nhìn đồng hồ, cậu không muốn trở về nhà họ Vân, tầm giờ này, vẫn kịp mua vé đi An thành.
Tuy nhiên Vân Tử Túc còn chưa chạy đến bến xe, đã lại nhận được một cú điện thoại.
"Alo, Hàn tiên sinh?"
Vân Tử Túc khá bất ngờ, cậu không nghĩ Hàn Dịch sẽ gọi điện cho mình.
"Là anh," Giọng nói của Hàn Dịch từ đầu bên kia truyền tới, hơi lạnh phảng phất giữa cái nóng mùa hè. Hắn hỏi, "Em đang ở bên ngoài sao?"
Vân Tử Túc đang đi qua đường, xung quanh đều là tiếng ồn ào huyên náo, cậu bước trên vạch kẻ đường cho người đi bộ, "Ừ, em đang qua bến xe gần đây, định về thăm nhà một chút."
Hàn Dịch hỏi: "Em muốn về An thành?"
"Phải," Vân Tử Túc đã bước sang bên đường đối diện, cậu hỏi, "Có chuyện gì à?"
Để phù hợp với ngày lành tháng tốt, ngày đính hôn và kết hôn không cách xa nhau nhiều, Hàn Dịch gọi tới lúc này, đoán chừng là tìm cậu bàn chuyện hôn lễ.
Bình luận