Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 2: C1

Mùa hè nóng bức, mặt trời chói chang treo chính giữa bầu trời, nắng cháy rừng rực nướng chín đất đai. Chính vào một trong những ngày nắng nóng nhất ấy, trên đường không mấy người đi lại, ngay cả lá cây ngô đồng ven đường cũng bị phơi cho héo úa, nhạt đi dăm phần xanh biếc.

Vân Tử Túc xách mấy cốc trà sữa chầm chậm bước đi dưới ánh mặt trời, so với những người đi đường hối hả, cậu vừa không được trang bị đầy đủ vật dụng chống nắng, vừa không cố gắng lựa chọn những bóng lá sum suê, dường như ánh nắng gay gắt hoàn toàn không ảnh hưởng gì tới cậu, khuôn mặt trắng nõn bị cặp kính gọng đen che khuất gần nửa cũng không có chút dấu vết đổ mồ hôi nào.

Đến tiểu khu, rẽ vào căn biệt thự thứ hai từ dưới đếm lên, Vân Tử Túc tới trước cổng, nhấn chuông.

Không ai trả lời.

Vân Tử Túc lại dùng tay phải đang xách ba cốc trà sữa nhấn chuông một lần nữa, qua hồi lâu, cửa mới được mở ra từ bên trong.

Một đứa bé trai mười hai mười ba tuổi cau mày đứng đó, miệng lầm bầm một câu: "Bấm mãi thế làm gì, phiền chết được."

Vân Tử Túc coi như không nghe thấy, vòng qua người thằng bé đi thẳng vào.

Vừa vào đến nhà, hơi lạnh điều hòa nhào tới, nhiệt độ phòng mát mẻ xua tan một thân khí trời, dù cho Vân Tử Túc đã sớm không dễ bị hoàn cảnh bên ngoài tác động, thì cũng phải thoải mái đến híp mắt.

Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"

Cô 'nhận vơ' anh là người mới để 'lấy le' trước mặt bạn trai cũ, không ngờ anh là CEO quyền thế nhất Khôn Thần

Trong phòng khách có ba người trẻ tuổi hai nữ một nam đang chơi bài, còn trống một chân, hiển nhiên là để dành cho thằng bé vừa rồi.

Vân Tử Túc đặt năm cốc trà sữa và thẻ khuyến mại lên bàn trà, xách cốc của mình lên phòng học. Chờ cho thằng bé trai rớt lại đằng sau bước trở về phòng khách, cô gái mười lăm tuổi trong số ba thanh thiếu niên kia sau khi không nhìn thấy Vân Tử Túc đâu, mới gọi một tiếng: "Vân Diệu Tổ, lấy trà sữa lại đây."

Thằng bé được gọi là Vân Diệu Tổ tìm được cốc của mình trên bàn trà, cắm ống hút vào hút một ngụm lớn, vừa uống vừa trở lại bàn.

"Muốn uống tự ra lấy, em không hộ chị."

Cô gái giận quá chừng, giơ tay định đập đầu thằng bé, Vân Diệu Tổ nhanh nhẹn tránh thoát, cuối cùng vẫn là Vân Quang Tông ngồi một bên mở miệng nói: "San San, em lấy đi."

Vân Tử Túc lớn tuổi nhất trong bốn người, lời của cậu ta còn có thể có chút tác dụng. Vân San San bị nhắc tên trợn mắt lườm Vân Diệu Tổ một cái, gắt gỏng cầm ba cốc còn lại qua.

Bốn người tiếp tục chơi bài, tuy nhiên bọn họ chẳng chơi được bao lâu, liền bị giọng nói từ phía phòng ăn gọi lại.

"Vào ăn cơm đi!"

Diện tích căn biệt thự rất lớn, phòng ăn vô cùng rộng rãi, trên chiếc bàn tròn bày đầy đủ các loại đồ ăn phong phú, xung quanh xếp chừng mười hai chiếc ghế. Mọi người lần lượt ngồi xuống, bên bàn chỉ còn lại chiếc ghế lớn nhất trống không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...