Chap 122: Ngoại truyện phúc lợi 2+3 Hết
Chương 122: Hỏi đáp
(Ngoại truyện phúc lợi: Hỏi đáp)
Quá trưa ba khắc, Dục Tú cung.
Bốn ngày trước, Cố Phi Y xuất cung làm việc.
Sau khi xử lý xong xuôi, hắn phi ngựa nhanh chóng trở về kinh thành, nhưng khi hắn đi đôi ủng dài đạp lên ánh nắng rực rỡ trở về Dục Tú cung, Tạ Trường Sinh lại không có ở đó.
Đón chào hắn chỉ có một con chó bông tròn màu trắng đang nhân lúc cả hai người đều đi vắng, nằm ngửa bụng trên giường, chiếm tổ chim cúc cu.
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Tuế Tuế đang ngủ say ngóc đầu lên nhìn, lập tức sợ đến tỉnh cả ngủ.
Nó biết Cố Phi Y trước giờ không thích mình lên giường, lập tức lồm cồm bò dậy, lăn lộn nhảy xuống khỏi giường, vung đôi chân ngắn cũn chạy biến, định chui về cái ổ nhỏ trong góc tường của mình.
Nhưng khi chạy ngang qua Cố Phi Y, Tuế Tuế do dự một chút, rồi vẫn đi chậm lại.
Nó vẫy đuôi với Cố Phi Y, rồi giơ hai chân trước lên cào cào vào ống chân hắn. Cố Phi Y rũ mắt liếc Tuế Tuế một cái, hơi nhướng mày.
Hắn đoán chắc là Tuế Tuế nhớ hắn rồi, cũng giống như hắn bốn ngày nay luôn nhớ nhung Tạ Trường Sinh vậy.
Chỉ là hắn rõ ràng đã gửi thư báo cho Tạ Trường Sinh biết hôm nay mình về cung, nhưng Tạ Trường Sinh lại không đợi hắn ở Dục Tú cung. Dương La nói Tạ Trường Sinh cùng Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu đột xuất đến nhà Từ đại nhân ở Hộ bộ để bàn chính sự.
Tuy rằng thời gian hắn báo cho Tạ Trường Sinh là buổi tối mới về, cũng biết đây là biểu hiện Tạ Trường Sinh ngày càng cần mẫn, đáng lẽ Cố Phi Y nên tự hào vì y, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà mắng cái đồ súc sinh nhỏ vô tâm vô phế này vài câu.
Hắn hơi cúi người, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ và nhanh hai cái lên đỉnh đầu ấm áp của Tuế Tuế, rồi ghét bỏ nói: "Được rồi, cút đi."
Tuế Tuế cụp tai hừ hừ hai tiếng, vừa thỏa mãn lại vừa không thỏa mãn chạy đi mất.
Cố Phi Y đi đến trước bàn.
Trên bàn sách chất đống giấy tuyên thành lộn xộn, là do dạo này Tạ Trường Sinh đang luyện chữ.
Kể từ khi Tạ Trường Sinh học được cách cầm bút lông như cầm bút bi để viết chữ, chữ viết cũng ngày càng dễ coi hơn.
Chung quy không còn là mấy cục mực đen sì nữa.
Cố Phi Y sắp xếp lại mớ giấy lộn xộn trên bàn.
Sau khi dọn gọn đám giấy bên trên, liền lộ ra thứ bên dưới, nhìn rõ là gì, Cố Phi Y nhướng mày.
Là mấy cuốn thoại bản dân gian.
Cũng không phải Cố Phi Y không cho Tạ Trường Sinh đọc, chỉ là thoại bản tranh vẽ trong dân gian vàng thau lẫn lộn, cho dù là bản sạch cũng không đảm bảo sẽ không đột nhiên lòi ra vài trang có tình tiết hạ lưu làm bẩn mắt người xem.
Trước đây đều là Cố Phi Y kiểm tra trước một lượt, xé bỏ những trang ô uế đó đi rồi mới đưa cho Tạ Trường Sinh đọc.
Bình luận