Chap 121: Ngoại truyện phúc lợi 1
Chương 121: Tạ Hạc Diệu • Hô Diên Liêu
Ngoại truyện phúc lợi: Noãn Xuân
Theo lẽ thường, sức khỏe An phi nương nương đã khá hơn nhiều, lại dọn từ trong cung ra ngoài sống cùng mình, đáng lẽ Tạ Hạc Diệu phải vui mừng mới đúng.
Nhưng Tạ Hạc Diệu thực sự cảm thấy có chút đau đầu.
Hắn đã trút bỏ lớp ngụy trang của một kẻ vô dụng chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, không còn ngày ngày lui tới chốn ca lâu, nhưng vì tính cách vốn có, ngày thường hắn vẫn chẳng có chút dáng vẻ nghiêm chỉnh nào.
An phi ở trong Vương phủ của hắn được nửa tháng thì thực sự không nhìn nổi nữa, bắt đầu quay sang quản thúc con trai.
Lúc thì bắt Tạ Hạc Diệu không được vì tham mát mà uống trà nguội, uống rượu lạnh; lúc thì bắt Tạ Hạc Diệu không được thức khuya rồi hôm sau ngủ nướng đến khi mặt trời lên cao ba sào.
Ngay cả việc Tạ Hạc Diệu nằm ườn trên ghế, vắt chân chữ ngũ cũng bị cằn nhằn.
Chưa kể đến chủ đề bình thường kia ——
"Con cũng lớn thế này rồi, sao còn chưa chịu thành thân?”
Hôm nay, Tạ Hạc Diệu dùng mấy lời vô nghĩa học được từ chỗ Tạ Trường Sinh, thành công chọc cho An phi tức đến nghẹn lời. Sau khi bị mẫu thân dí trán mấy cái, hắn cười hì hì rồi chuồn ra khỏi phòng.
Phe phẩy cây quạt xếp, Tạ Hạc Diệu nghĩ ngợi một chút, cuối cùng quyết định đi tìm Tạ Trường Sinh và Tuế Tuế để giải sầu.
Hắn sai người chuẩn bị xe ngựa, rồi vịn tay bước lên.
Trên xe, Tạ Hạc Diệu chống trán tranh thủ ngủ bù một lát, trong giấc mơ lại cảm nhận được một trận xóc nảy.
Tạ Hạc Diệu mở mắt ra.
Đôi mắt phong lưu đa tình kia vẫn còn vương chút buồn ngủ, ban đầu là mờ mịt, nhưng chỉ trong chớp mắt đã trở nên cực kỳ tỉnh táo.
Không đúng.
Con đường từ Vương phủ của hắn vào cung hắn đã đi qua vô số lần, đường đi trước nay đều vô cùng bằng phẳng, làm gì có chuyện xóc nảy như đi trên đường đất thế này?
Tạ Hạc Diệu nhíu mày, tay phải buông thõng xuống, một con dao găm ngắn nhỏ gọn đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Hắn gõ nhẹ hai cái vào vách xe, nhưng không nghe thấy tiếng trả lời của tùy tùng.
Trực giác Tạ Hạc Diệu mách bảo có chuyện chẳng lành, hắn đưa tay vén rèm xe lên, nhìn bóng lưng của gã phu xe, tức quá hóa cười:
"Ngươi tưởng Bản vương cũng rảnh rỗi như ngươi chắc?”
Người đàn ông nghe vậy liền quay đầu lại
.
Gã đàn ông có tướng mạo dị vực, trên mặt có một vết sẹo dài kéo từ xương lông mày xuống tận môi khiến ngũ quan vốn đã sắc sảo, sâu hoắm càng thêm vài phần hung hãn.
Người này chính là Hô Diên Liêu.
Sau khi gã đâm chết lão Hoàng đế, gã đã bị Cố Phi Y giam vào Nam ngục.
Bình luận