Chap 109: Ngoại truyện 9
Chương 109
Tạ Trường Sinh quay lại "nghề cũ", dễ dàng gặp mặt mấy vị quan lớn kia.
Và chỉ dùng đúng ba câu nói, y đã thành công giành được sự tin tưởng của họ.
Ba câu nói đó lần lượt là: "Bởi vì một cái nửa thời gian vừa là gấp một phẩy năm lần của nửa thời gian lại vừa là một phần hai của nửa thời gian trừ đi ba canh giờ bằng ba, tức là một cái nửa thời gian thực ra là ba thời gian."
"Ta ăn cơm biết gắp đồ ăn, ta không phải kẻ ngốc."
Và "Các người biết không, thực ra ta cũng không muốn làm quan lắm đâu, vì ta là Hoàng thượng."
Ba câu này vừa thốt ra, cộng thêm ánh mắt đờ đẫn vô hồn của Tạ Trường Sinh, khiến mấy vị đại nhân kia hoàn toàn tin chắc y là một tên ngốc.
Họ nhiệt tình mời Tạ Trường Sinh ngồi xuống: "Ngưu hiền đệ, mau mời ngồi."
Tạ Trường Sinh bất mãn nói: "Không phải Ngưu, là Nữu Hỗ Lộc Leonardo*, đại diện cho sự lột xác và đẹp trai."
(Tên tiếng Trung là Lai Ngang Lạp Đa)
Mấy vị quan nhìn nhau, đổi giọng: "Được được được, Đa hiền đệ."
Tạ Trường Sinh thở dài một hơi thật dài thật dài, vẻ mặt kiểu "không thèm chấp nhặt với các người". Khiến khóe mắt mấy vị đại nhân giật giật liên hồi, lại trao đổi ánh mắt "nó đã thế rồi thì nhường nó chút đi".
Bữa cơm diễn ra trong cảnh gà bay chó sủa.
Khi bước ra khỏi phòng bao, mấy vị đại nhân chỉ thấy kiệt sức. Còn Tạ Trường Sinh diễn lại nghề cũ thì lại khá thoải mái.
Y bước chân sáo ra khỏi quán ăn, thấy xe ngựa đang đợi bên ngoài.
Dương La và Phùng Vượng đứng canh ngoài xe ngựa. Hai người nhìn mấy vị đại nhân mặt mày phờ phạc đi theo sau Tạ Trường Sinh, không kìm được nhớ lại những ngày đầu Tạ Trường Sinh mới bị đập đầu.
Họ cũng từng mệt mỏi như thế, càng nghĩ càng thấy hả hê.
Tạ Trường Sinh quay đầu lại, còn không quên trịnh trọng vẫy tay chào tạm biệt mấy vị đại nhân: "Ta về nhà đây, ngươi và ngươi và ngươi và ngươi và ngươi cũng về nhà đi nhé. Đúng rồi, ngươi và ngươi và ngươi và ngươi và ngươi đừng quên chuyện vừa hứa với ta đấy nhé. Nếu không..."
Tạ Trường Sinh cố tỏ ra hung dữ nhe răng: "Nếu không ta sẽ ngày nào cũng đến trộm gạch trên tường nhà ngươi và ngươi và ngươi và ngươi và ngươi đấy!"
Nói xong, Tạ Trường Sinh cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt đỏ cam xanh lam của mấy vị đại nhân, để lại tràng cười ngạo nghễ rồi chống nạnh bỏ đi, nhảy tót lên xe ngựa.
Trong xe ngựa, Cố Phi Y đang cầm sách đọc. Tuế Tuế cũng được hắn mang theo, giờ đang nằm bò trên ghế bên kia. Tạ Trường Sinh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái giả ngốc.
Y ôm lấy Tuế Tuế vò vò, đồng thời nói với Cố Phi Y đầy thâm trầm: "Đọc sách, tại sao không gọi là bị sách đọc nhỉ? Giống như phơi nắng, tại sao không gọi là bị nắng phơi? Phải biết rằng, khi ngươi chăm chú nhìn sách, sách cũng đang chăm chú nhìn ngươi đấy."
Bình luận