Chap 108: Ngoại truyện 8
Chương 108
Sau khi học một hồi với "người thầy không có đạo đức nghề nghiệp" Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh quyết định vạch ra một kế hoạch hành động.
Y đau eo ngồi không yên, đành đứng dựa lưng vào cạnh bàn, dáng đứng xiêu vẹo.
Một tay cầm cuốn "Cẩm nang bắt tham quan" Cố Phi Y viết cho, tay kia đưa cán bút lông lên miệng cắn.
Vì vừa ép Tạ Trường Sinh gọi mình mấy tiếng "thầy ơi" và "phu tử", tâm trạng Cố Phi Y khá tốt. Hắn để trần nửa thân trên, mái tóc đen xõa sau lưng, chỉ khoác hờ một chiếc áo bào đỏ thẫm.
Lúc này, hắn đang cầm đồ ăn vặt của Tuế Tuế, vừa nhàn nhã trêu chọc chú chó đang run lẩy bẩy, vừa ngước mắt nhìn Tạ Trường Sinh.
Vừa tắm xong, lại được hơi nước nóng hun đúc, cả người Tạ Trường Sinh toát lên vẻ ẩm mượt. Dù đang nỗ lực suy nghĩ chuyện nghiêm túc, nhưng trên mặt vẫn còn vương lại dư âm của sự thỏa mãn.
Ánh mắt Cố Phi Y quấn lấy Tạ Trường Sinh hết vòng này đến vòng khác, cho đến khi Tạ Trường Sinh bị ánh nhìn nóng rực của hắn làm cho bỏng rát, phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Cố Phi Y không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Tạ Trường Sinh. Đôi mắt ấy không còn vô thần hỗn độn nữa, mà cuối cùng đã có sức sống tỉnh táo. Giống như cành liễu đâm chồi non xanh biếc vào mùa xuân.
Trước đây, Cố Phi Y từng vì khao khát ánh mắt trong trẻo thoáng qua như hoa quỳnh nở rộ ấy của Tạ Trường Sinh mà bị nỗi khát cầu trong tim thiêu đốt đến mất ngủ cả đêm. Còn bây giờ, hắn đã có thể nhìn thấy đôi mắt chân thành của người yêu mọi lúc mọi nơi.
Dù Tạ Trường Sinh đã thú nhận hơn một tháng, nhưng Cố Phi Y vẫn cảm thấy khó tin. Hắn không tin thần phật, nhưng ai dám bảo đây không phải là kỳ tích?
Tay Cố Phi Y dần dừng lại động tác trêu Tuế Tuế. Có lẽ vì thực sự thích miếng ức gà sấy khô do chính tay Tạ Trường Sinh làm trên tay hắn, Tuế Tuế thấy hắn bất động, bèn to gan cụp hai tai, nhảy cẫng lên một cái, cướp miếng thịt khô trong tay Cố Phi Y.
Cố Phi Y cười: "Cái con súc sinh nhỏ này."
Tuy mồm mắng Tuế Tuế, nhưng đôi mắt hẹp dài của hắn vẫn dán chặt lên người Tạ Trường Sinh.
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Tạ Trường Sinh khẽ mở to: "Không làm gì cũng bị mắng, đúng là lãi to rồi."
Cố Phi Y: "..."
Cố Phi Y không nói gì, Tạ Trường Sinh dần bị hắn nhìn đến mức không tự nhiên.
Y dùng cuốn sổ trong tay làm quạt, quạt quạt về phía Cố Phi Y: "Ngươi kiếm việc gì chơi đi, nặn tượng đất hay cạy vôi tường gì đó, đừng có nhìn ta chằm chằm nữa."
Cố Phi Y: "..." Hắn cuối cùng không nhịn được cười, sải đôi chân dài bước xuống giường, đi về phía chậu nước.
Tạ Trường Sinh cũng không để ý. Cố Phi Y ưa sạch sẽ, một ngày rửa tay rất nhiều lần, thay quần áo mấy bận.
Nhưng đợi một lúc, y mới phát hiện tiếng nước không giống rửa tay mà giống giặt quần áo hơn.
Tạ Trường Sinh theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, sau khi nhìn rõ thứ Cố Phi Y đang giặt, y hét toáng lên.
Bình luận