Chap 107: Ngoại truyện 7
Chương 107
So với ngồi xe ngựa, Tạ Trường Sinh quả thật thích đi thuyền hơn. Không chỉ vì không phải chịu cảnh xóc nảy đến đau lưng mỏi gối trong cỗ xe chật hẹp, mà mỗi bến thuyền mỗi đoạn đường thủy đều có những phong cảnh đẹp khác nhau.
Hơn nữa cảm giác bập bềnh trên thuyền thực ra cũng khá thú vị.
Sau chín ngày lênh đênh, con thuyền cuối cùng cũng đến Tuy Châu.
Tạ Trường Sinh bịn rịn chia tay những người bạn mới quen trên thuyền mấy ngày qua. Y bị mấy đứa trẻ vây quanh ở giữa, một cậu bé chừng năm sáu tuổi nhe hàm răng sún hỏi Tạ Trường Sinh: "Ca ca mặt sẹo, nhà huynh ở đâu? Đệ viết thư cho huynh."
"Ờ, ở hoàng cung." Tạ Trường Sinh đáp.
Cậu bé ngẩn ra, còn cô bé tết tóc sừng dê bên cạnh thì phì cười: "Ây da, ca ca mặt sẹo, ca ca lại nói linh tinh rồi."
Tóm lại là chẳng ai tin lời Tạ Trường Sinh nói.
Lũ trẻ dứt khoát không thèm để ý đến Tạ Trường Sinh nữa, quay sang tìm Dương La đáng tin cậy nhất, nhờ cô ghi lại địa chỉ của chúng. Xếp hàng lần lượt xoa đầu Tuế Tuế xong, lũ trẻ mới quay sang dặn Tạ Trường Sinh: "Nhớ phải viết thư cho đệ đấy nhé!"
Giọng điệu như ông cụ non, cứ như thể đang dỗ dành một đứa đàn em còn nhỏ hơn cả chúng. Tạ Trường Sinh nén cười gật đầu đồng ý.
Đợi lũ trẻ tung tăng rời đi, Tạ Trường Sinh cũng xuống thuyền theo sau.
Y quay sang Cố Phi Y bên cạnh vẻ mặt đầy thâm trầm, bảo hắn: "Khiến người ta coi mọi lời nói thật của mình là nói dối cũng là một loại bản lĩnh đấy, học hỏi đi.”
Cố Phi Y "ừ" một tiếng, liếc xéo Tạ Trường Sinh: "Thế nếu có một ngày bệ hạ muốn nói thật mà người ta lại cho là nói dối thì làm thế nào? Có cách giải quyết không?"
Nghe vậy, vẻ mặt Tạ Trường Sinh càng thêm thâm trầm, não bắt đầu nóng lên.
Dương La và Phùng Vượng đứng bên cạnh đều cố nhịn cười.
Lúc này, cảm giác lâng lâng say sóng sau thời gian dài đi thuyền đã giảm bớt. Tạ Trường Sinh vươn vai một cái thật mạnh, cảm thấy xương cốt toàn thân được giãn ra không ít. Khi cơn gió mát thổi qua, Tạ Trường Sinh bỗng nhiên nảy ra ý tưởng.
Y bước nhanh vài bước đuổi theo Cố Phi Y, đưa tay nắm lấy ống tay áo hắn: "Thế nếu người khác không tin ta, ngươi giúp ta nói với họ đi. Có câu nói rất hay, trong tầm bắn thì đều là chân lý* cả mà."
(Câu gốc Honor lies in the tip of the sword, and truth is within the range of the cannon- “Danh dự nằm ở mũi kiếm, còn chân lý nằm trong tầm bắn của đại bác.”)
Cố Phi Y hỏi: "Ý gì?"
"Khen ngươi là vũ khí hình người đấy."
Tạ Trường Sinh cười hì hì: "Biết vũ khí hình người nghĩa là gì không, cần ta giải thích không?"
Cố Phi Y nhếch đôi môi mỏng, nở nụ cười: "Không cần."
Từ khi không còn giả ngốc nữa, Tạ Trường Sinh vẫn giữ thói quen nói những câu từ lạ lùng mà người khác không hiểu.
Bình luận