Chap 105: Ngoại truyện 5
Chương 105
Để phòng ngừa bị người ta nhận ra, ngoài việc thay thường phục, Cố Phi Y còn đặc biệt cho một thuộc hạ giỏi thuật dịch dung hóa trang cho Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh ngồi trên ghế, nhắm mắt để mặc người phụ nữ kia lăn qua lăn lại trên mặt mình. Chưa đầy một nén nhang, y đã nghe tiếng thở phào nhẹ nhõm: "Xong rồi."
Tạ Trường Sinh định đưa tay sờ mặ nhưng bị Cố Phi Y giữ lại: "Đừng chạm linh tinh, chưa khô đâu."
Tạ Trường Sinh "ồ" một tiếng, càng thêm tò mò.
Y đi đến trước bàn, cúi xuống nhìn mình trong gương đồng. Chỉ thấy trên khuôn mặt xinh đẹp đến mức khiến người ta trầm trồ kia nay đã xuất hiện thêm vài vết sẹo khiến ai nhìn vào cũng thấy tiếc nuối.
Tạ Trường Sinh à lên một tiếng vỡ lẽ rồi ghé sát hơn vào gương.
Nghiên cứu kỹ một hồi, y quay lại hỏi người phụ nữ: "Có thể cho ta mượn cọ trang điểm một chút không?"
"Cọ... cọ trang điểm?"
Người phụ nữ ngẩn ra, mãi đến khi nhìn theo ngón tay Tạ Trường Sinh chỉ, bà mới nhận ra y đang nói đến cây bút lông mềm bà vừa dùng để tô màu cho vết sẹo giả.
Bà đưa bút cho Tạ Trường Sinh, thấy y tận dụng chút màu còn dư, pha trộn lại rồi tô lên vết sẹo trên sống mũi. Chỉ vài nét bút trông đã khác hẳn.
Trông thật hơn, khiến người ta dù biết là giả nhưng nhìn vào vẫn thấy nhói lòng.
Cố Phi Y đứng nhìn khẽ nhướng mày.
Tuy Châu cách kinh thành không quá xa, đi đường quan lộ chỉ mất khoảng năm sáu ngày. Nhưng nghĩ đến việc ngồi xe ngựa vừa nhàm chán vừa đau lưng, Tạ Trường Sinh lại thích đi thuyền hơn nên Cố Phi Y quyết định đưa y đi đường thủy thong dong vãn cảnh.
Lên xe ngựa ra bến thuyền, Cố Phi Y ôm Tạ Trường Sinh ngồi lên đùi mình.
Tạ Trường Sinh cựa quậy tìm một tư thế thoải mái không bị cấn rồi đưa tay nghịch lọn tóc rủ trước ngực Cố Phi Y: "Sao mỗi ta phải cải trang, còn ngươi thì không?"
Y không tin là không ai nhận ra Cố Phi Y.
Cố Phi Y không trả lời ngay, hắn cụp mắt nhìn đầu ngón tay Tạ Trường Sinh đang quấn lấy tóc mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. Cố Phi Y bắt chước Tạ Trường Sinh, cũng móc một lọn tóc của y quấn chung với tóc của mình trên đầu ngón tay.
"Ngươi biết không?" Tạ Trường Sinh hỏi Cố Phi Y: "Nếu đống tóc này thắt thành nút chết, chúng ta có gỡ đến tối cũng không xong đâu."
Cố Phi Y: "...”
Hắn lườm Tạ Trường Sinh không hài lòng, chẳng khách khí đưa tay véo mông y một cái: "Bệ hạ thử làm 'sát thủ phong cảnh', phá hỏng không khí lần nữa xem?"
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh cười gượng: "Không dám nữa, không dám nữa."
Cố Phi Y "ừ" một tiếng, ánh mắt quét qua mấy vết sẹo sống động như thật trên mặt Tạ Trường Sinh, hỏi: "Ta không biết bệ hạ còn biết cả thuật dịch dung đấy?"
Bình luận