Chap 104: Ngoại truyện 4
Chương 104
Cố Phi Y dặn Tạ Trường Sinh rằng chuyến đi này là vi hành bí mật, sợ tin tức lọt ra ngoài sẽ đánh rắn động cỏ nên bảo y tạm thời giữ bí mật, giả bệnh trong buổi chầu sớm.
Nhưng thực ra Tạ Trường Sinh chẳng cần giả bộ.
Tối qua bị dây thừng cọ xát khiến phần đùi trong đau rát, dù đã bôi thuốc nhưng vẫn khiến người ta đứng ngồi không yên.
Y liên tục thay đổi tư thế ngồi, dù đã cố gắng cử động thật khẽ nhưng vẫn bị một vị đại thần đứng hàng đầu nhận ra: "Long thể bệ hạ bất an sao?"
"A," Tạ Trường Sinh vẫn nhớ mình phải giả bệnh, bị hỏi như vậy, y thuận thế ngồi phịch xuống: "Cơ chéo bụng trong và nhóm cơ đùi trong của trẫm đau quá."
Tuy các đại thần chẳng hiểu Tạ Trường Sinh đang nói đau chỗ nào, nhưng cũng không dám lơ là, vội nói: "Bệ hạ vất vả vì nước, nhất định phải chú trọng long thể."
Cố Phi Y nghe vậy, không nhịn được nhếch môi cười. Ánh mắt hắn dừng trên bóng lưng Tạ Trường Sinh phía trước, vừa vặn thấy y lại lén lút đổi tư thế.
Yết hầu không mấy rõ ràng của Cố Phi Y khẽ chuyển động, hắn cụp mắt xuống, hàng mi dài che đi những cảm xúc cuộn trào trong đáy mắt.
Lẽ ra hắn nên thấy thương xót, nhưng chẳng hiểu sao nhìn dáng vẻ đứng ngồi không yên của Tạ Trường Sinh, trong lòng hắn bỗng nảy sinh ý muốn bắt y phải ngậm một món đồ chơi nào đó do hắn từng mân mê để lên triều. Ví dụ như ngọc bội, hay là nhẫn ngón cái chẳng hạn.
Khi Tạ Trường Sinh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt thâm sâu của Cố Phi Y. Y bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, may mà Cố Phi Y nhanh chóng quay đi tuyên bố bãi triều.
Sau khi bãi triều, Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu vẫn ở lại như thường lệ, định giúp Tạ Trường Sinh phê duyệt tấu chương.
Tạ Trừng Kính bước lên, lo lắng hỏi: "Ngự y đã khám chưa? Họ nói thế nào?"
Tạ Hạc Diệu lại cười khẩy: "Đại ca, huynh bị nhóc ngốc lừa rồi. Nhìn là biết nó đang giả bệnh."
Tạ Trường Sinh cười hì hì thừa nhận vừa rồi là giả vờ, rồi cười gian hỏi Tạ Hạc Diệu: "Nhị ca ca, có phải huynh hay giả đau bụng để trốn học không?"
Tạ Hạc Diệu phe phẩy quạt, cười mà không nói, cùng Tạ Trường Sinh trao nhau ánh mắt "huynh hiểu đệ cũng hiểu".
Tạ Trừng Kính đứng bên cạnh nhìn mà lắc đầu ngao ngán.
Cười đùa chán chê, Tạ Hạc Diệu hỏi: "Thế rốt cuộc tại sao nhóc ngốc lại giả bệnh?"
Chuyện vi hành Tạ Trường Sinh vốn cũng không định giấu hai người anh.
Nghe y nói sắp đi vi hành Tạ Hạc Diệu "ồ" một tiếng, cười khen: "Chuyện tốt, ta ngứa mắt mấy tên tham quan đó lâu rồi, chỉ là dạo này bận quá chưa kịp xử lý chúng."
Tạ Trừng Kính hỏi: "Bao giờ xuất phát?"
"Tối nay đi luôn," Tạ Trường Sinh cười: "Đại ca ca, Nhị ca ca đi cùng đệ nhé.”
Bình luận