Chap 103: Ngoại truyện 3
Chương 103
Bị Cố Phi Y chạm vào như vậy, Tạ Trường Sinh cảm thấy mình đứng không vững nữa. Y theo bản năng muốn lùi lại, nhưng vì hai chân bị Cố Phi Y kẹp chặt nên không thể nhúc nhích.
Cố Phi Y cười khẽ, cúi đầu hôn lên xương sườn Tạ Trường Sinh qua lớp áo rồi nói: "Ta buông tay đây, bệ hạ tự mình cầm chắc chân nến nhé."
Tạ Trường Sinh nhìn chân nến nghiêng ngả trong tay, không chắc chắn hỏi: "Cầm chắc là cầm cho ngay ngắn, hay là cứ giữ nguyên tư thế này?"
Cố Phi Y chưa kịp trả lời thì một giọt sáp nến đã rơi xuống, "tách" một cái trúng ngay đuôi mắt hắn. Giọt sáp đỏ tươi nhanh chóng đông lại trên làn da lạnh như ngọc, nhỏ xíu như một nốt ruồi lệ.
Cố Phi Y ngước mắt lên, cười nhìn Tạ Trường Sinh. Nhưng khi mở miệng, hắn lại không trả lời câu hỏi của y: "Mấy ngày nữa ta phải đi Tuy Châu một chuyến."
"Đi Tuy Châu? Tại sao?"
Cố Phi Y vẫn không trả lời, chỉ nói: "Chó, ra ngoài."
Đợi cục bông trắng tròn vo ở góc tường lạch bạch chạy đi, Cố Phi Y cắn nhẹ vào eo Tạ Trường Sinh qua lớp áo, khiến y nhột cười nói: "Mấy ngày nay nhìn quen bệ hạ mặc long bào, thỉnh thoảng mặc thường phục thế này trông đẹp thật đấy."
Trong lúc nói chuyện, lại thêm một giọt sáp nến rơi xuống cánh tay Cố Phi Y.
Tạ Trường Sinh vừa nghĩ đến chân nến trong tay, vừa thắc mắc tại sao Cố Phi Y lại đi Tuy Châu, lại vừa nhớ ra rõ ràng bộ đồ này mình đã từng mặc trước mặt hắn rồi mà. Nhưng vì hành động liếm láp đột ngột của Cố Phi Y, những suy nghĩ rời rạc ấy như trái cây bị bỏ vào máy xay, bị nghiền nát và trộn lẫn vào nhau.
Câu hỏi y thốt ra cũng trở nên vô nghĩa: "Thế quần áo cầm lúc đi Tuy Châu có mặc cho cái chân nến này không?"
Cố Phi Y: "..."
Tiếng nước ngừng lại một chút, rồi Cố Phi Y không nhịn được bật cười. Hắn nói: "Mấy thương nhân ở Tuy Châu cấu kết tư lợi, tham ô công quỹ. Ta đi thay bệ hạ giải quyết."
Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nếu là trước kia, Cố Phi Y chỉ cần phái vài thuộc hạ đi xử lý là xong. Nhưng bây giờ đã khác, Tạ Trường Sinh vừa lên ngôi, rõ ràng những kẻ này đang thăm dò xem tân đế có dễ bắt nạt hay không. Nếu lần này hắn không giết gà dọa khỉ, e là những kẻ không có mắt sẽ tưởng bở, dám tác oai tác quái ngay dưới mí mắt Tạ Trường Sinh.
Đang nói chuyện, lại có vài giọt sáp nến rơi xuống gáy Cố Phi Y.
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng kêu "ai da" mơ màng của Tạ Trường Sinh. Cố Phi Y ngước mắt nhìn lên, qua lớp lớp vạt áo hắn đang vén lên eo Tạ Trường Sinh, thấy y luống cuống tay chân định dựng thẳng chân nến rồi đặt lên bàn.
Cố Phi Y hơi thẳng người dậy, đưa tay ngăn cản trước khi Tạ Trường Sinh kịp đặt chân nến xuống: "Đừng."
Hắn không thể cảm nhận được khoái cảm, có lẽ vì thế mà hắn lại có hơi thích cảm giác đau đớn. Nhưng không phải loại đau đớn nào cũng được, phải là những lần tự cắn nát đầu lưỡi, rạch tay mình, hay như bây giờ, để sáp nến nóng hổi nhỏ lên người, mang lại cảm giác bỏng rát thoáng qua.
Bình luận