Chap 102: Ngoại truyện 2
Chương 102: Ngoại truyện hai - Du ngoạn núi sông
Hôm nay là ngày nghỉ, Tạ Trường Sinh hiếm khi được thảnh thơi nên định cùng Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu xuất cung một chuyến.
Nghe tin đoàn xiếc rắn, xiếc hổ từ Tây Vực lại đến kinh thành, Tạ Hạc Diệu nhớ ra hồi Tết Đoan Ngọ Tạ Trường Sinh từng nói muốn xem, bèn rủ y và Tạ Trừng Kính đi cùng.
Đã lâu lắm rồi Tạ Trường Sinh không được ra ngoài chơi, Dương La biết chuyện liền tìm cho y một bộ thường phục. Tuy trong lòng Dương La muốn chọn đồ an toàn, giản dị một chút, nhưng thấy Tạ Trường Sinh ngoan ngoãn đứng yên, dang rộng tay để mặc người ta chưng diện thì cô lại không nỡ dừng tay.
Sau khi mặc chiếc áo dài màu vàng xanh hoa lá hẹ, cô lại đeo cho y chiếc vòng trường mệnh Cố Phi Y tặng, rồi treo thêm lủng lẳng đủ loại ngọc bội, đá quý cùng tông màu bên hông.
Tạ Trường Sinh chỉ thấy người mình ngày càng nặng trịch, đến khi Dương La chịu dừng tay, y cảm thấy mình chẳng khác nào một cây thông Noel di động.
Chưa kịp để Dương La "tháo dỡ" bớt đồ trang trí trên cây thông, Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu đã lần lượt bước vào nội điện.
"Chà, tiểu công tử nhà ai đây?" Tạ Hạc Diệu vừa thấy y đã cười tít mắt: "Mơn mởn thế này, trông cứ như cây cải trắng mới nhú ngoài ruộng ấy nhỉ?”
Tạ Trường Sinh được khen đến nâng nâng, y chống nạnh cười ha hả, nhưng lại thấy Tạ Hạc Diệu phe phẩy quạt ngó nghiêng như đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Nhị ca ca, huynh tìm gì thế?"
Tạ Hạc Diệu cười như không cười: "Tìm vị Chưởng Ấn đại nhân đã 'ủi' mất cây cải trắng nhà chúng ta."
Tạ Trừng Kính không ngờ Tạ Hạc Diệu lại nói huỵch toẹt ra như thế, sặc nước bọt ho sù sụ, lườm Tạ Hạc Diệu một cái: "Hạc Diệu."
Biết Tạ Trừng Kính nhắc nhở mình đừng làm khó Tạ Trường Sinh, Tạ Hạc Diệu cười nhún vai: "Đệ chỉ hỏi thôi mà. Vị Chưởng Ấn đại nhân kia ngày nào cũng dính lấy nhóc ngốc như sam, sao giờ lại không thấy đâu?"
Tạ Trường Sinh nói:"Hắn có việc ra ngoài rồi."
Rõ ràng hôm nay là ngày nghỉ, nhưng khi Tạ Trường Sinh mở mắt ra thì chỗ bên cạnh đã trống không. Hỏi Phùng Vượng đang canh cửa mới biết Cố Phi Y đã đi từ lúc rạng sáng vì có chuyện ở mỏ, thấy y ngủ ngon nên không nỡ gọi dậy.
Đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài Tạ Trường Sinh không bị Cố Phi Y đánh thức bằng mấy cách kỳ quái. Cảm giác như một đứa trẻ được nghỉ lễ nhưng bố mẹ lại phải đi làm, để nó một mình ở nhà, Tạ Trường Sinh cố nén niềm vui sướng có phần không đạo đức trong lòng, nghiêm túc gật đầu với Phùng Vượng: "Thế à, thảm thật đấy, để ta ngủ bù thêm tám tiếng cho hắn, không cần khách sáo đâu."
Phùng Vượng: "..."
*
Nghe Tạ Trường Sinh kể lại đầu đuôi câu chuyện, Tạ Hạc Diệu tuy nể mặt Tạ Trừng Kính không nói gì, nhưng khóe miệng cong lên đã tố cáo tâm trạng vui vẻ của hắn. Hắn xoay chiếc quạt trong tay một vòng, gõ nhẹ lên đầu Tạ Trường Sinh hai cái: "Đi, dẫn đệ đi chơi."
Bình luận