Chap 118: Ngoại truyện 18
Chương 118
Trong trường của Tạ Trường Sinh có tổng cộng ba cái nhà ăn.
Hai cái là nhà ăn sinh viên, giá cả phải chăng, hương vị xứng đáng với giá tiền.
Cái còn lại là nhà ăn thầu bên ngoài, giá cả "cắt cổ", nhưng hương vị thì ngon miễn bàn.
Thậm chí sinh viên các trường lân cận cũng thường xuyên sang đây ăn chực. Nơi Tạ Trường Sinh dẫn Cố Phi Y đến ăn trưa chính là cái nhà ăn thầu bên ngoài đó.
Lúc nãy ở phòng y tế, Tạ Trường Sinh đã tranh thủ ngắm nhìn thỏa thích dáng vẻ Cố Phi Y đeo kính, lại nhân lúc vắng người, dạo quanh văn phòng y tế vài vòng.
Vì lãng phí chút thời gian nên tốp sinh viên đầu tiên đến ăn đã ăn xong, trong nhà ăn lác đác vài chỗ trống.
Cố Phi Y mới chân ướt chân ráo tới đây, không biết nhà ăn có món gì ngon. Tạ Trường Sinh tìm một chỗ trống ấn Cố Phi Y ngồi xuống, ân cần dặn dò: "Không được nói chuyện với người lạ, không được ăn đồ người lạ đưa cho."
Cố Phi Y: "..."
Hắn duỗi chân đá nhẹ Tạ Trường Sinh một cái: "Tưởng ta là người chắc?"
"Đạo đức nghề giáo, đạo đức nghề giáo." Tạ Trường Sinh phủi dấu giày trên ống quần, lắc đầu thở dài rồi đi lấy cơm.
Đến khi Tạ Trường Sinh bưng khay cơm quay lại chỗ ngồi, từ xa đã thấy mấy nữ sinh bưng khay cơm đi về phía Cố Phi Y. Nhưng họ không bắt chuyện, chỉ đi ngang qua, giống như đang đi trên con đường bắt buộc phải đi vậy.
Khi còn cách Cố Phi Y vài mét, họ nhìn nhau, mắt mở to;
Lúc đi lướt qua người Cố Phi Y, các cô gái không nói một lời, im lặng cực kỳ; Đi xa thêm một đoạn nữa, các cô gái mới chụm đầu vào nhau cười khúc khích, thì thầm to nhỏ điều gì đó đầy phấn khích.
Tạ Trường Sinh cảm thấy, đối với họ, có lẽ Cố Phi Y giống như một phong cảnh tuyệt đẹp trên đường đi học.
Chỉ cần đi ngang qua thôi cũng đủ khiến người ta vui vẻ cả ngày.
Tạ Trường Sinh đặt khay cơm xuống bàn.
Y vừa mới ngồi xuống, chân của Cố Phi Y đã duỗi sang, bắp chân dán vào bắp chân y. Cách lớp quần của cả hai, Tạ Trường Sinh dần cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Cố Phi Y.
Y chụp ảnh phần cơm trước mặt, gửi vào nhóm chat "Nhà ta hình như có ngai vàng thật để kế thừa".
Bên trên là hai tin nhắn hình ảnh bữa trưa của Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu.
Hai người trả lời Tạ Trường Sinh rất nhanh.
[Tạ Trừng Kính]: /Ngón tay cái/ /Ngón tay cái/ /Ngón tay cái/ /Hoa tươi/ /Hoa tươi/ /Mỉm cười/
[Nhà có ngốc nghếch và thùng thùng*]: Trông cũng được đấy, hơi ít thịt.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bình luận