Chap 116: Ngoại truyện 16
Chương 116: Đợi Tạ Hạc Diệu tắm rửa xong, Tạ Trường Sinh dẫn mấy người đến thẳng quán lẩu mà Tạ Trừng Kính đã chọn. Để tiện nói chuyện, y còn nén đau ví, đưa thêm tiền cho ông chủ để lấy một phòng bao riêng.
Khi đã ngồi vào chỗ và trò chuyện cùng ba người, Tạ Trường Sinh vẫn cảm thấy như mình đang nằm mơ. Cơ thể Tạ Trừng Kính đã khỏe hẳn, suốt dọc đường đi không hề ho lấy một tiếng. Chân của Tạ Hạc Diệu cũng đã lành, dáng vẻ đi đứng vững như bay, thậm chí còn có thể chơi bóng rổ. Đến cả Tuế Tuế đi theo cũng gầy đi một vòng.
Còn có Cố Phi Y, sự khiếm khuyết của hắn vậy mà…
Có lẽ mọi chuyện đúng như lời Cố Phi Y đã nói với y trong phòng kho, họ đã nhập vào cơ thể của chính mình ở một thế giới song song. Vậy, liệu có khi nào y cũng không phải đang ở trong cơ thể gốc của mình, mà cũng là đến từ một thế giới song song khác?
Ừm... cũng không phải là không có khả năng đó…
Đang lúc cái đầu phong ba của Tạ Trường Sinh diễn vở "Tiến gần khoa học", y chợt thấy Tạ Hạc Diệu ngồi đối diện vươn tay ra, dùng đầu đũa gõ nhẹ lên trán mình một cái. Kế đó là tiếng cười không chút che giấu của hắn.
"Nhóc ngốc." Hắn nói: "Đầu óc người ta càng nghĩ càng thông minh, còn đầu đệ càng nghĩ càng ra bột hồ. Lại đang lẩm bẩm chuyện quái quỷ gì thế?”
Tạ Trường Sinh sực tỉnh, y thâm trầm bảo Tạ Hạc Diệu: "Đệ đang nghĩ xem đệ có còn là chính đệ không."
Dứt lời, Tạ Hạc Diệu càng cười dữ dội hơn.
"Nhìn xem, quả nhiên ta nói không sai mà? Nhóc ngốc mà động não là ông trời cũng phải bật cười." Hắn lại dùng đũa gõ trán y: "Chúng ta thấy đệ là đệ, không phải sao? Chẳng lẽ đệ thấy ta không phải là ta?"
Tạ Trường Sinh bỗng nhiên thông suốt: "Tất nhiên là không!"
"Thế là được rồi." Tạ Hạc Diệu ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế sofa bằng tư thế lười nhác: "Trộm được nửa ngày thảnh thơi giữa đời phù du. Có thể ở đây sống một khoảng thời gian không có hối tiếc thế này, vốn đã khiến người ta mãn nguyện rồi."
Tạ Trừng Kính mỉm cười gật đầu: "Hạc Diệu nói đúng."
Tạ Trường Sinh cười hì hì, cười xong lại liếc mắt nhìn Cố Phi Y một cái. Chỉ thấy khóe môi Cố Phi Y vẫn giữ nụ cười nhạt thương hiệu, thấy Tạ Trường Sinh nhìn sang, dưới gầm bàn nơi Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu không nhìn thấy, hắn vắt chéo chân, mũi giày da lành lạnh trơn láng đầy ám muội mơn trớn quanh cổ chân y, nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm chỉnh: "Sao vậy, Bệ hạ?"
"Ở hiện đại thì đừng gọi là Bệ hạ nữa." Tạ Trường Sinh vội vàng chỉnh lại: "Gọi là 'đồng chí' được rồi."
Mọi người: "...”
Đợi phục vụ bưng món lên, Tạ Trường Sinh vốn định dạy họ cách nhúng đồ, cách pha nước chấm. Nhưng mấy người này thích nghi với cuộc sống hiện đại quá tốt.
Đến cả độ lớn nhỏ của lửa họ cũng biết điều chỉnh, lại còn biết ra quầy lễ tân lấy đồ tráng miệng miễn phí.
Bình luận