Chap 114: Ngoại truyện 14
Chương 114
Tạ Trường Sinh mở to mắt, từ từ quay đầu lại.
Chàng thanh niên đứng thẳng tắp bên cạnh Tạ Trường Sinh, từ trên cao nhìn xuống y.
Tuy gương mặt lạnh lùng như tuyết nhìn từ trên cao xuống nhưng Tạ Trường Sinh lại chẳng cảm thấy chút áp lực nào.
Đôi mắt hẹp dài, màu hổ phách nhạt sâu thẳm ấy cứ quấn quýt trên người Tạ Trường Sinh hết vòng này đến vòng khác.
Thanh niên si ngốc nhìn Tạ Trường Sinh, đuôi mắt dài nhỏ càng lúc càng cong lên.
Hắn cười rồi lặp lại lần nữa: "Ở đây rồi, cuối cùng cũng tìm được người."
Tạ Trường Sinh đang định nói chuyện, thì sân bóng phía trước vang lên tiếng còi chói tai, các bạn học cùng trường ngồi gần đó bùng nổ tiếng hoan hô đinh tai nhức óc vì đội nhà vừa ghi được một quả ba điểm đẹp mắt.
Tiếng hoan hô này cũng đánh thức Tạ Trường Sinh và đám sinh viên xung quanh y.
Nam sinh nữ sinh xúm lại gần Tạ Trường Sinh, ghé tai thì thầm: "Sinh Tử, anh ta là ai thế? Trai đẹp này đến tìm cậu à? Hai người quen nhau sao??"
Đầu óc Tạ Trường Sinh rối bời, theo bản năng trả lời tất cả các câu hỏi: "Hắn tên Cố Phi Y, là đến tìm tôi, có quen.”
Rồi y đột ngột đứng dậy: "Tôi ra ngoài một chút."
Y kéo ống tay áo Cố Phi Y, dẫn hắn đi ra ngoài nhà thi đấu.
Nhưng nhà thi đấu người chen người, ai nấy đều đang phấn khích vì trận đấu trên sân, mấy bước này Tạ Trường Sinh đi rất vất vả.
Đi được một lúc, ngược lại biến thành Cố Phi Y nắm ngược lấy tay y, dùng thân mình chắn phía trước dẫn Tạ Trường Sinh đi.
Có lẽ vì không đợi được nữa, khi hai người đi qua hành lang dài hẹp, ngang qua phòng chứa dụng cụ không mấy ai chú ý bên cạnh, Cố Phi Y trực tiếp kéo tuột Tạ Trường Sinh vào trong.
Rồi trở tay đóng cửa, khóa trái, nhốt hết mọi tiếng ồn ào náo nhiệt ở bên ngoài.
Ngực Tạ Trường Sinh phập phồng nhìn Cố Phi Y.
"... Cố Phi Y?"
Tạ Trường Sinh gọi tên người đàn ông trước mặt, nhưng ngữ điệu lại mang theo vài phần không chắc chắn.
Cố Phi Y cười: "Không nhận ra nữa à?"
Tạ Trường Sinh lắc mạnh đầu, bước lên một bước kéo gần khoảng cách với Cố Phi Y.
Y ngửi thấy mùi mai trắng lạnh lẽo trên người Cố Phi Y.
Cố Phi Y cúi đầu, dùng chóp mũi và đôi môi mỏng chạm vào làn da Tạ Trường Sinh như có như không.
Má, trán, đuôi mắt. Nhè nhẹ ngứa ngứa, khiến cho trái tim người ta cũng ngứa ngáy theo.
Tạ Trường Sinh bị hắn dùng mũi cọ cọ, đưa tay lên sờ tóc Cố Phi Y: "Ngươi... tóc của ngươi... còn cả bộ đồ này... là sao vậy...?”
Cũng không trách Tạ Trường Sinh kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Cố Phi Y lúc này hoàn toàn là dáng vẻ của người hiện đại.
Bình luận