Chap 113: Ngoại truyện 13
Chương 113
Nghe câu trả lời của Tạ Trường Sinh, trong bóng tối, từ phía Cố Phi Y truyền đến một tiếng cười khẩy nhẹ.
"Đeo bám dai dẳng?" Hắn hỏi Tạ Trường Sinh: "Hắn chỉ biết mỗi chiêu này thôi sao? Chỉ thế thôi mà ngươi đã bị cảm động rồi?"
Tạ Trường Sinh kéo chăn trùm kín đầu thêm một lớp nữa: "Cũng không hẳn chỉ có thế..."
Trong ổ chăn nóng hầm hập, nương theo câu hỏi của Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh bắt đầu suy nghĩ ——
Tạ Trường Sinh tự hỏi, mình đã thích Cố Phi Y như thế nào nhỉ?
Nhưng đây thực sự không phải là một câu hỏi cần phải đắn đo.
Sau khi xuyên về cổ đại, Tạ Trường Sinh thường cảm thấy mình giống như một quả bóng bay sinh nhật.
Bị vô số luồng gió cuốn lấy, thổi đi thổi lại, nhưng lại vô cùng yên tĩnh, bình lặng xoay tròn trong gió.
Để có thể sống sót, y giấu nhẹm mọi cảm xúc vào trong bụng.
Khi nhận ra Cố Phi Y thích mình, phản ứng đầu tiên của y là sợ hãi.
Sợ rằng người Cố Phi Y thích chỉ là cái vỏ bọc ngốc nghếch mà y đang diễn, là một Tạ Trường Sinh ngay cả khi chỉ có một mình cũng không dám nói ra lời thật lòng. Thế nhưng mỗi lần hôn môi với Cố Phi Y, mỗi lần thân mật cùng hắn, y đều nhớ đến những lời Cố Phi Y từng nói.
Hắn nói: "Ta sẽ bảo vệ Tiểu điện hạ thật tốt."
Hắn nói: "Có ta ở đây, ai cũng không thể làm hại người.”
Được đôi mắt tràn ngập tình ý triền miên ấy nhìn ngắm, Tạ Trường Sinh chỉ cảm thấy toàn thân như được ngâm trong suối nước nóng hừng hực.
Một nhiệt độ nằm giữa ranh giới của bỏng rát và dễ chịu.
Dần dần, y cũng không kìm được lòng mà khẽ động đầu lưỡi khi lưỡi của Cố Phi Y quấn lấy y.
Hoặc là lén lút vòng tay ôm lấy eo hắn.
Y vốn đã chuẩn bị tinh thần rằng nếu sống sót sẽ đeo mặt nạ cả đời, cứ thế sống cùng Cố Phi Y mãi mãi.
Nhưng Cố Phi Y lại nói, hắn sớm đã biết y là y.
Người hắn yêu trước sau vẫn chỉ là y mà thôi.
Thế là gió ngừng thổi, quả bóng bay sinh nhật mang tên Tạ Trường Sinh cứ thế bồng bềnh bay lên bầu trời.
"Bùm" một tiếng nổ tung giữa không trung, những dải ruy băng lấp lánh từ trên trời rơi xuống.
Trên mỗi dải ruy băng đều viết đầy những niềm vui và bất ngờ muộn màng, mỗi một dải đều viết lên hai chữ "yêu thích".
*
Giọng nói của Cố Phi Y cắt ngang dòng suy tư của Tạ Trường Sinh.
Hắn hỏi: "Cho nên là gì?"
Tạ Trường Sinh "A?" một tiếng: "Cái gì là cái gì?"
Cố Phi Y: "...”
Trong giọng nói trầm thấp của hắn viết đầy sự cạn lời: "Là cái mà ngươi vừa nói đấy, hắn không chỉ biết đeo bám dai dẳng, mà còn biết cái khác nữa."
Bình luận