Chap 112: Ngoại truyện 12
Chương 112 Tạ Trường Sinh ngẩn người.
Trong đầu y rối bời, một mặt suy nghĩ tại sao mình lại đột nhiên xuất hiện ở đây, gặp một Cố Phi Y không hề quen biết mình, một mặt thuận miệng trả lời câu hỏi của Cố Phi Y.
Y nói: "Tên tiếng Anh của ta là Xie ↑Chang↑sheng↑, tên tiếng Trung là Tạ Trường Sinh, cho nên ngươi có thể gọi ta là Tạ Trường Sinh."
Cố Phi Y: "..."
Vậy ba cái tên gọi này có gì khác nhau không?
Cố Phi Y nhíu mày, dùng ánh mắt soi xét nhìn chàng trai xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trong sân nhà mình.
Họ Tạ.
Lại nhìn y phục trên người Tạ Trường Sinh, chất liệu và hoa văn đều cực kỳ cầu kỳ, trong lòng Cố Phi Y đã có suy đoán. Chỉ là, người của hoàng gia, tại sao lại xuất hiện trong sân nhà hắn?
Lại còn đi một mình?
Cố Phi Y rũ mắt che đi suy tư trong đáy mắt, chỉ nói với Tạ Trường Sinh: "Không tiễn."
Tạ Trường Sinh lại đáp: "Ta không đi."
Cố Phi Y lại nhíu mày.
Hắn hỏi Tạ Trường Sinh: "Lý do?"
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, suy nghĩ của Tạ Trường Sinh dần trở nên rõ ràng.
Y nhớ lại chuyện xảy ra trước khi ngủ, mấy chữ "Thất tinh liên châu" cứ nhảy nhót trong đầu y, giống như một lời nhắc nhở. Ngoài ra Tạ Trường Sinh còn cảm thấy dường như có một sợi dây vô hình không thể chạm tới đang kết nối cơ thể y với thời đại trước đó.
Cảm giác này khiến Tạ Trường Sinh biết rõ rằng, hiện tại y không ở trong thời gian thuộc về mình và có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Tạ Trường Sinh nhìn Cố Phi Y trẻ hơn, cũng sắc bén hơn trước mặt, cẩn thận nói: "Ta nói ra ngươi đừng không tin nhé ——"
Cố Phi Y nhướng mày, chờ đợi câu trả lời của Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh nói: "Thật ra ta xuyên không từ tương lai tới đây, lúc đó ta và ngươi..."
Không đợi Tạ Trường Sinh nói hết, Cố Phi Y đã cắt ngang lời y.
Hắn hỏi Tạ Trường Sinh một cách không hề khách sáo: "Ngươi bị điên à?"
Tạ Trường Sinh: "..."
Y hiểu, bị coi là kẻ ngốc là số mệnh của y rồi.
Tạ Trường Sinh bất lực thở dài.
Thở dài xong, y nói: "Ngươi tên là Cố Phi Y, sinh nhật là ngày hai mươi mốt tháng hai. Ngươi thích tắm nước lạnh và thích uống trà nguội."
Tạ Trường Sinh liệt kê một loạt thói quen sinh hoạt của Cố Phi Y, lại nói: "Còn nữa, trên xương hông của ngươi có một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt, ngươi rất không thích nó."
Tuy Cố Phi Y không tin quỷ thần nhưng dáng vẻ khi nói chuyện của Tạ Trường Sinh rất nghiêm túc, không giống như đang bịa đặt.
Y nói quá chân thành, khiến trong lòng Cố Phi Y bắt đầu nghi ngờ thật giả.
Nghe Tạ Trường Sinh nói câu cuối cùng, Cố Phi Y càng tin hơn phân nửa.
Bình luận