Chap 111: Ngoại truyện 11
Chương 111
"Người tôi thích nhất là Cố Phi Y."
Câu nói dịu dàng của Tạ Trường Sinh cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Cố Phi Y, hắn có rất nhiều thắc mắc. Tại sao hắn lại xuất hiện trong cuốn sách mà mấy người này đang đọc? Điều này đại diện cho cái gì?
Trong phút chốc, vô vàn nghi vấn nảy sinh.
Nhưng hắn không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ, hắn chỉ biết rằng Tạ Trường Sinh vừa nói thích hắn, thích hắn nhất. Thậm chí là thích từ trước khi gặp được hắn.
Cố Phi Y vì câu nói của Tạ Trường Sinh mà mỉm cười, đuôi mắt dài hẹp khẽ nhướng lên đầy vẻ đắc ý và thỏa mãn.
Nhìn thấy Tạ Trường Sinh sắp đi xa, Cố Phi Y liền rảo bước đi theo.
Mấy chàng trai vừa cười nói rôm rả, vừa tạt vào căn tin. Tạ Trường Sinh lấy một cái bánh bao chay và một bát cháo, cả nhóm bưng khay tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Cậu bạn tên Tôn Tri Nguyên nhìn khay cơm của Tạ Trường Sinh: "Sinh Tử, chẳng phải ông bảo đói sao? Ăn ít thế này thôi á?"
"Đã bảo đừng gọi là Sinh Tử, đừng gọi là Sinh Tử, đừng gọi là Sinh Tử mà."
Tạ Trường Sinh chẳng nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình phải chỉnh lại cách xưng hô của người khác, rồi nói tiếp: "Giảm cân, tôi đang giảm cân."
Mấy người kia thấy vẻ mặt nghiêm túc của y thì "Ồ" một tiếng: "Ông gầy thế này rồi còn giảm gì nữa?" Nhưng họ cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Chỉ có Cố Phi Y biết sự thật không phải vậy, Tạ Trường Sinh từng kể với hắn, cửa hàng nơi y làm thêm thường xuyên nợ lương, thỉnh thoảng phát muộn y đành phải thắt lưng buộc bụng sống qua ngày.
Cố Phi Y ngồi xuống vị trí trống bên phải Tạ Trường Sinh, bàn tay to lớn khẽ phủ lên tay y đang đặt trên mặt bàn. Tạ Trường Sinh đang cắn bánh bao, bỗng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn sang bên phải.
"Sao thế Sinh Tử?"
Tạ Trường Sinh lẩm bẩm: "Nhiệt độ giữa các vùng không đều, chuyển động thẳng đứng của khí quyển tạo ra khí áp, dẫn đến chuyển động ngang của không khí..."
"??? Ý gì vậy??"
Tạ Trường Sinh nói giọng thâm trầm: "Có gió."
Cố Phi Y bật cười.
"..." Mấy cậu bạn im lặng một hồi rồi như đã quá quen thuộc, đồng loạt giơ ngón tay cái về phía Tạ Trường Sinh: "Sáng sớm đã diễn tấu hài đơn, đúng là ông có khác."
Ăn sáng xong, Cố Phi Y theo chân Tạ Trường Sinh đến lớp học. Vừa vào cửa, Tạ Trường Sinh đã bị vây quanh.
"Chào buổi sáng Sinh Tử."
"Sáng nay ăn gì đấy?"
"Có bút không? Cho mượn tí."
"Trên mặt ông dính cái gì này, tơ liễu à? Để tôi lấy xuống cho."
Tạ Trường Sinh vừa ôm đầu lục túi vừa lần lượt trả lời: "Chào. Ăn bánh bao. Có, đây tôi lấy cho. Không cần đâu tôi tự làm được ông đừng có sờ mặt tôi, tôi ế mất đấy."
Bình luận