Chap 110: Ngoại truyện 10: Giấc mộng nam kha (1)
CHƯƠNG 110: NGOẠI TRUYỆN 3 – GIẤC MỘNG NAM KHA
Còn cách Kinh thành mấy dặm, từ đằng xa Tạ Trường Sinh đã thấy một chiếc xe ngựa phô trương đang đỗ phía trước. Đôi mắt y sáng rực lên.
Y nhảy phắt xuống xe, lao thẳng về phía chiếc xe ngựa kia: "Đại ca, Nhị ca!"
Đến gần hơn, Tạ Trường Sinh mới nhìn rõ hai vị huynh trưởng đang đứng cạnh xe. Đã một tháng rưỡi không gặp, dù thư từ vẫn gửi đi đều đặn, nhưng y thật sự rất nhớ họ. Y chạy đến trước mặt hai người, cười ngây ngô một hồi, vừa định mở miệng thì thấy Tạ Hạc Diệu chậc lưỡi hai tiếng.
"Nhìn xem nhóc ngốc tử nhà chúng ta kìa," Tạ Hạc Diệu phe phẩy quạt, cười liếc nhìn Tạ Trường Sinh: "Phải nói là không hổ danh người đã làm Hoàng đế, bắt được tham quan, quả nhiên vững chãi hẳn lên."
"Ồ, có lẽ là vì có đôi có cặp rồi nên cũng học được cách giữ kẽ đấy."
Tạ Trường Sinh há miệng định nói, nhưng Tạ Hạc Diệu chẳng cho y cơ hội nào. Hắn cướp lời trước khi y kịp lên tiếng, kéo dài giọng nói tiếp: "Đúng là người bớt ngốc rồi thì học gì cũng nhanh, nào là lễ nghi tiếp đón, nào là đối nhân xử thế, chắc hẳn thời gian qua không ít lần học tập đọc sách nhỉ? Thật đúng là người hiểu lễ nghĩa mà."
Lời này nghe qua thì như khen ngợi, nhưng lọt vào tai lại thấy nồng nặc mùi mỉa mai. Ý tứ trong ngoài đều là đang trách Tạ Trường Sinh gặp mặt mà không nhào lên lưng hắn như trước. Chẳng biết ai là người lúc đầu cõng Tạ Trường Sinh thì mặt mày đầy vẻ miễn cưỡng nữa.
Tạ Trường Sinh bị cái miệng sắc sảo của Tạ Hạc Diệu chặn họng không nói được lời nào, bèn a lên một tiếng rồi nhảy phắt lên lưng hắn. Tạ Hạc Diệu đưa tay ra sau đỡ lấy khoeo chân y, lúc này mới cười thỏa mãn: "Thế này mới đúng chứ, làm Hoàng đế rồi thì vẫn là em trai ta thôi. Đệ nặng bao nhiêu đâu mà cứ việc nhào tới, còn sợ Nhị ca không đủ sức làm đệ ngã sao?"
Tạ Trừng Kính đứng bên cạnh vừa xem vừa lắc đầu cười: "Một hai đứa tính đều như trẻ con."
Tạ Trường Sinh cười hì hì, treo mình trên lưng Tạ Hạc Diệu, loay hoay mãi mới lấy được món quà mang về cho hai người từ trong túi ra.
"Không gấp," Tạ Hạc Diệu xốc Tạ Trường Sinh lên cao một chút: "Dẫn theo 'ngọn núi bốn chân' nhà đệ và 'cái người kia' đi ăn một bữa đã, tiệc đón gió đã đặt sẵn cho đệ rồi."
“Ngọn núi bốn chân" là đang nói Tuế Tuế.
"Cái người kia" đương nhiên là chỉ Cố Phi Y.
Tạ Trường Sinh hớn hở đồng ý ngay, tiệc đón gió hôm nay ở một tửu lầu mà y chưa từng đến. Đây là một tiệm lâu đời, dù chưa đến giờ cơm nhưng trước cửa thực khách đã xếp hàng dài. Khi mấy người đi vào trong, họ tình cờ nghe thấy tiếng thực khách bàn tán.
"... Tối nay... Thất tinh liên châu..."
"Ái chà, thế thì nhất định phải đóng chặt cửa sổ đấy."
"Ngươi cũng tin cái này sao?"
"Sao lại không? Thà tin là có còn hơn không!”
Tạ Trường Sinh chớp mắt. Mấy ngày nay, bất luận là ăn mặc hay đi lại, y luôn nghe thấy người ta nhắc đến "Thất tinh liên châu" với giọng điệu đầy căng thẳng. Y tò mò đi hỏi Cố Phi Y, Dương La, Phùng Vượng và cả người đi đường, nhưng phát hiện ra mỗi người nói một kiểu. Có người bảo đó chỉ là mê tín, người nói trong lúc Thất tinh liên châu vận khí sẽ tốt lên, cũng có người bảo sẽ gặp xui xẻo hoặc đụng phải tinh quái. Tóm lại, đa số ý kiến cho rằng trong khoảng thời gian này sẽ xảy ra chuyện lạ.
Bình luận