Chap 101: Ngoại truyện 1
Chương 101: Ngoại truyện một - Giấc mộng đẹp
Trời còn chưa sáng, cục bông tròn vo màu trắng cuộn mình trong góc tường đã mở đôi mắt đen láy. Không phải nó tự nguyện dậy sớm đâu, mà là vì Cố Phi Y đã dậy rồi.
Tuế Tuế có hơi thích Cố Phi Y, nhưng sợ hắn thì nhiều hơn. Cố Phi Y không giống những người khác lúc nào cũng dịu dàng với nó. Khuôn mặt tuấn tú nhưng bạc bẽo của hắn luôn treo nụ cười nhàn nhạt khiến chó cũng không đoán được tâm tư.
Tuế Tuế ngẩng đầu, căng thẳng theo dõi từng cử động của Cố Phi Y.
Nó thấy Cố Phi Y cúi người, đôi môi mỏng chạm lên môi Tạ Trường Sinh, đầu lưỡi đỏ hồng nhẹ nhàng liếm láp. Tạ Trường Sinh đang ngủ mơ màng hừ nhẹ một tiếng trong mũi nhưng không tỉnh, chỉ vô thức đưa tay ôm cổ Cố Phi Y.
Cố Phi Y cười khẽ, nhân lúc Tạ Trường Sinh chưa tỉnh hẳn, đôi môi mát lạnh trượt dài trên cơ thể y. Đến khi Cố Phi Y chui đầu vào trong chăn mỏng, Tuế Tuế không còn nhìn rõ hành động của hắn nữa.
Nhưng thấy hai tay Cố Phi Y chống trên giường, Tuế Tuế nghiêng đầu, nghĩ chắc hắn cũng giống mình, đang dùng răng cắn dây áo.
Một lúc sau, Tạ Trường Sinh rùng mình, đột ngột mở mắt. Y bật dậy, người run rẩy, nhìn xuống phần chăn đang nhô lên bên chân mình. Sau một thoáng ngơ ngác chớp mắt, mặt Tạ Trường Sinh đỏ bừng.
Y hoa chân múa tay gọi: "Tuế Tuế!"
Nghe gọi tên mình, Tuế Tuế rên "ư ử" một tiếng, nhưng rồi phát hiện không phải Tạ Trường Sinh đang gọi nó, bèn ngơ ngác nghiêng đầu.
Tạ Trường Sinh bám vào vai Cố Phi Y, bắt đầu niệm chú: "Dừng lại dừng lại dừng lại dừng lại dừng lại, thượng triều thượng triều thượng triều thượng triều thượng triều..."
Cố Phi Y không trả lời. Sau một tiếng cười khẽ, tiếng nước vang lên từ dưới chăn càng lúc càng rõ.
*
Tuế Tuế giơ chân trước lên, cái eo tròn vo như những chỗ khác trên cơ thể trũng xuống, vươn vai một cái thật sảng khoái theo tư thế "chó úp mặt". Nó bước những bước chân ngắn ngủn trắng muốt béo múp ra khỏi nội điện, đi tìm Dương La.
Thấy Tuế Tuế, Dương La vui vẻ xoa đầu nó, rồi dắt nó đi ăn sáng. Tuế Tuế nằm bò trước bát nhỏ, khéo léo né mấy miếng rau, thong thả thưởng thức những miếng thịt nhạt thếch mà Tạ Trường Sinh gọi là "nuôi chó khoa học".
Vừa ăn, nó vừa dỏng tai nghe Dương La lôi hết vàng thỏi, bạc nén, tiền đồng, trang sức trong cái túi vải cất ở tủ nhỏ ra, dùng khăn bông mềm mại lau chùi tỉ mỉ từng món một.
"Mắt Dương La tỷ tỷ lúc này là sáng nhất đấy," một cung nữ đi ngang qua trêu chọc:"Nô lệ giữ của ơi là nô lệ giữ của."
Dương La cũng không giận, ngược lại còn cười tít mắt: "Nghe hay đấy, khen thêm mấy câu nữa đi.”
Đợi Dương La lau xong đống bảo bối của mình, Tuế Tuế cũng ăn xong. Dương La đứng dậy, lẩm bẩm lịch trình hôm nay: "Y phục của tiểu bệ hạ may xong rồi, lát nữa bảo Tiểu Thần Tử đi lấy. Còn quà đáp lễ cho Tứ công chúa, quà sinh nhật cho Thập ngũ công chúa..."
Bình luận