Chap 99: 99
Chương 99
Một ngày trước đại lễ đăng cơ, Tạ Trường Sinh vẫn bận tối mắt tối mũi, và bận rộn suốt cho đến khi trời tối.
Đại lễ đăng cơ là chuyện hệ trọng, các quan Thượng thư không dám lơ là, kéo Tạ Trường Sinh lại dạy dỗ hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, Tạ Hạc Diệu không nhìn nổi nữa: "Thôi được rồi, cùng lắm là bò một vòng trong Thái miếu chứ gì."
Vừa dứt lời, trái tim vừa hạ xuống của mọi người lại nhảy lên tận cổ họng.
Thấy các vị đại nhân hoảng sợ, Tạ Hạc Diệu phì cười, duỗi dài chân phải, phe phẩy quạt một cách ung dung.
Có lẽ thời tiết ấm áp giúp bệnh tình thuyên giảm, dạo gần đây chứng ngây ngô của Tạ Trường Sinh ngày càng chuyển biến tốt. Không chỉ lâu rồi không còn bò lổm ngổm dưới đất, có thể giao tiếp bình thường với người khác, mà thỉnh thoảng còn nói ra vài câu thông minh khiến ai nấy đều kinh ngạc.
Rõ ràng Tạ Hạc Diệu biết điều đó, vậy mà còn cố tình dọa người.
Tạ Trường Sinh lại còn hùa theo Tạ Hạc Diệu: "Nhị ca ca, vậy huynh nói xem đệ nên bò xuôi hay bò ngược thì tốt hơn?"
Tạ Trừng Kính thực sự không nhìn nổi nữa, hắn bất đắc dĩ: "Trường Sinh, Hạc Diệu, đừng dọa các vị đại nhân nữa."
Tạ Hạc Diệu cười xấu xa.
Mấy vị đại nhân đưa tay áo lau mồ hôi trán, vẫn còn chưa hoàn hồn.
Sau một hồi im lặng, thấy trời đã muộn, Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu cùng các triều thần cuối cùng cũng ngừng lải nhải, đứng dậy cáo lui.
Trước khi ra khỏi Kim Loan Điện, Tiền đại nhân, vị Lễ bộ Thượng thư hay lo xa nhất không quên dặn dò Tạ Trường Sinh: "Đừng quên tắm gội, xông hương..."
Có người đưa tay kéo mạnh tay áo Tiền đại nhân: "Cần ông lo sao? Chưởng Ấn đại nhân tự khắc sẽ sắp xếp!”
Dù biết người nói không có ý gì khác, nhưng cả Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu đều khựng lại.
Tạ Trừng Kính nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, còn sắc mặt Tạ Hạc Diệu thì đen như đáy nồi sắt nung mấy chục năm. Hắn nghiến răng: "Sớm muộn gì ta cũng phải đánh hắn thêm một trận nữa."
Tạ Trừng Kính ngập ngừng: "Đệ..."
Tạ Hạc Diệu tưởng Tạ Trừng Kính định khuyên can mình, nào ngờ lại nghe hắn nói: "Vậy lần sau đệ đừng chọn chỗ đông người như thế."
Tạ Hạc Diệu không biết Tạ Trừng Kính thực sự nghĩ vậy hay chỉ để an ủi mình, nhưng sắc mặt hắn cũng nhờ thế mà khá lên nhiều.
Hắn rít qua kẽ răng một tiếng cười: "Được."
*
Hôm nay Cố Phi Y xuất cung có việc, sắp đến giờ hắn về rồi. Tạ Trường Sinh nán lại chưa vội đi, vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, định bụng đợi Cố Phi Y về rồi cùng nhau trở về Dục Tú cung.
Y trò chuyện với Phùng Vượng một lúc, nhưng nhìn đống tấu chương trước mắt, cơn buồn ngủ dần ập đến. Y uể oải gục xuống bàn.
Bình luận