Chap 98: 98
Chương 98
Dưới ánh nến lờ mờ, Tạ Trường Sinh nhìn thấy rõ mồn một cơ thể của Cố Phi Y. Vóc dáng cao ráo đĩnh đạc, đường nét cơ thể mượt mà, bờ vai rộng và vòng eo thon gọn. Làn da trắng như ngọc lạnh lẽo nhưng không hoàn hảo không tì vết. Bên hông có vài vết sẹo dài mờ nhạt, hơi ửng đỏ. Đó là những vết thương do nguyên chủ dùng roi đánh năm xưa.
Một lọn tóc xõa trên vai Cố Phi Y bất ngờ trượt xuống, đuôi tóc lay động nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh, lồng ngực, bụng dưới, cuối cùng dừng lại giữa hai chân hắn.
Cố Phi Y nhìn chằm chằm vào mắt Tạ Trường Sinh, dù chuyện gì xảy ra thì hắn luôn cần nắm trong tay một con bài tẩy. Hắn thích kiểm soát mọi thứ trong lòng bàn tay hơn, việc phơi bày tất cả khiếm khuyết của bản thân trước mặt người mình yêu như thế này quả thực quá mạo hiểm.
Nếu Tạ Trường Sinh cảm thấy xấu xí, cảm thấy sợ hãi... Cố Phi Y tin chắc mình sẽ dùng mọi thủ đoạn để giữ Tạ Trường Sinh bên cạnh. Nhưng câu trả lời của Tạ Trường Sinh như lưỡi dao sắc treo lơ lửng trên đầu hắn, Cố Phi Y cảm thấy cả người mình đang run rẩy.
Cố Phi Y hỏi lại lần nữa: "Bệ hạ, thấy thế nào?"
Yết hầu Tạ Trường Sinh chuyển động hai cái. Y hỏi Cố Phi Y: "Hóa ra dao của ngươi được buộc sát vào người như thế à, có phải hơi... quá không? Ý ta là quá đẹp ấy."
Cố Phi Y: "..."
Thế điểm mấu chốt là cái này à? Hắn suýt bị Tạ Trường Sinh chọc cho bật cười, tặc lưỡi một cái.
Nhìn vẻ mặt cạn lời của Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh không nhịn được nhếch mép cười. Cười xong, y nói với Cố Phi Y: "Ngươi rất đẹp."
Cố Phi Y hỏi: "Thật không?"
"Thật."
Tạ Trường Sinh nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Cố Phi Y, nhưng dưới ánh nhìn chằm chằm đầy vẻ điên cuồng của Cố Phi Y, biểu cảm của Tạ Trường Sinh dần trở nên gượng gạo. Vành tai trắng nõn của y bắt đầu ửng đỏ vì ngượng ngùng: "Nhưng mà, nhưng mà dù có đẹp đến đâu cũng không được giở trò lưu manh như thế chứ, ngươi không lạnh à?"
Nói rồi, Tạ Trường Sinh liếc nhìn thêm một cái, cuối cùng cũng ép bản thân dời mắt đi. Y nhặt bừa một chiếc áo bị Cố Phi Y ném dưới đất lên, đưa cho hắn: "Mau mặc vào đi, đồ lưu manh."
Cố Phi Y đứng yên tại chỗ nhìn Tạ Trường Sinh, không nói gì. Một lúc sau, cuối cùng Cố Phi Y cũng có động tĩnh, hắn đưa tay về phía Tạ Trường Sinh, nhưng không phải để nhận áo mà là nắm lấy cổ tay y.
Đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng nơi cổ tay Tạ Trường Sinh, đột nhiên Cố Phi Y dùng sức kéo y lại gần. Cơ hàm căng cứng nãy giờ của hắn cuối cùng cũng thả lỏng, nụ cười thường trực trên môi lại xuất hiện. Giống như một con thú đã xác nhận mình được yêu thương.
Hắn áp má bị thương của mình vào má Tạ Trường Sinh, dùng đôi môi đau nhức ngậm lấy môi y, làm ướt đôi môi khô khốc của y từng chút một. Chẳng bao lâu, Cố Phi Y cảm nhận được vòng eo dưới tay mình ngày càng mềm mại.
Bình luận