Chap 97: 97
Chương 97
Tạ Trường Sinh và Tạ Trừng Kính nghe vậy đều giật mình thon thót, thấy Tạ Hạc Diệu thật sự nhận lấy bội đao từ tay người thị vệ, Tạ Trừng Kính vội vàng đứng dậy ngăn cản.
Tạ Trường Sinh càng thêm hoảng loạn, nghe lời Tạ Hạc Diệu vừa nói, có vẻ Tạ Trừng Kính đã biết chuyện giữa y và Cố Phi Y.
Tạ Trừng Kính phát hiện ra như thế nào?
Đầu óc Tạ Trường Sinh rối bời, vội vã đuổi theo sau Tạ Trừng Kính. Tạ Trừng Kính giữ chặt tay Tạ Hạc Diệu, hắn biết Tạ Hạc Diệu không nói đùa: "Hạc Diệu, đừng kích động. Bình tĩnh lại chút đi."
Tạ Hạc Diệu nhắm mắt, vẻ mặt vô cảm hít sâu một hơi.
Tạ Trường Sinh và Tạ Trừng Kính căng thẳng nhìn hắn, sau vài hơi thở sâu Tạ Hạc Diệu mở mắt ra.
"Ta bình tĩnh rồi."
Tạ Hạc Diệu bình thản nói: "Vừa nãy ta muốn đâm chết hắn, bây giờ ta muốn băm vằm hắn ra trăm mảnh."
Tạ Trừng Kính: "..."
Hắn phải dùng chút sức mới giằng được thanh bội đao từ tay Tạ Hạc Diệu, ném trả lại cho người thị vệ đang lúng túng bên cạnh.
Thị vệ nhận lại bội đao, tuy không biết "hắn" trong miệng Tạ Hạc Diệu rốt cuộc là ai, tại sao Tạ Hạc Diệu lại muốn chém "hắn", nhưng trực giác mách bảo chuyện này mình không nên xen vào.
Hắn luống cuống ôm chặt thanh đao, không đợi Tạ Trừng Kính lên tiếng, vội vã chạy biến.
Trước khi đi còn không quên nháy mắt với mấy thị vệ khác đang canh cửa, kéo cả đám anh em tốt tránh đi thật xa.
Đợi khi bốn bề vắng lặng, Tạ Hạc Diệu cuối cùng cũng bùng nổ. Gân xanh trên trán hắn giật giật, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng vì giận dữ tột độ.
Hắn kéo phắt Tạ Trường Sinh lại, nắm chặt cổ tay y: "Nhóc ngốc, là hắn dỗ ngon dỗ ngọt đệ phải không? Đệ thích hắn? Đệ có biết thích là cái gì không mà ở bên hắn? Hắn có bắt nạt đệ không? Còn nữa, đệ..."
Tạ Hạc Diệu nghiến răng nghiến lợi tuôn ra một tràng câu hỏi, chưa đợi hắn hỏi hết đã thấy từ phía tường cung đằng trước, một người đàn ông cao lớn mặc áo mãng bào đỏ thẫm bước tới.
Chính là Cố Phi Y vừa đưa các Thân vương đến hành cung trở về.
Trước tình cảnh này, Tạ Trường Sinh tuyệt vọng nhắm mắt lại, y không biết mình phải làm gì. Y nhìn Tạ Trừng Kính cầu cứu, Tạ Trừng Kính nói một câu "đừng vội" rồi bước về phía Tạ Hạc Diệu lúc này đã đi được hơn chục bước.
"Hạc Diệu, đệ..."
Tạ Trừng Kính hơi do dự: "...Đừng đánh mạnh quá."
Tạ Hạc Diệu rít qua kẽ răng một tiếng "ừm" nghe như tiếng cười lạnh.
*
Nhìn Tạ Hạc Diệu hừng hực khí thế đi về phía mình, lại nhìn biểu cảm vi diệu của Tạ Trường Sinh và Tạ Trừng Kính đi theo phía sau, Cố Phi Y suy nghĩ một chút liền đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Hắn dừng bước, dặn dò Phùng Vượng và mấy tiểu thái giám đi theo: "Lát nữa dù xảy ra chuyện gì cũng không được ngăn cản."
Bình luận