Chap 96: 96
Chương 96
Lời âu yếm…
Tạ Trường Sinh thực sự không cảm thấy mình đang nói lời âu yếm, nhưng nhìn ánh mắt vui vẻ si mê của Cố Phi Y, y cũng bắt đầu thấy ngại ngùng. Cố Phi Y cười nhìn Tạ Trường Sinh "ai da ai da" hồi lâu, đưa tay xoa bóp gáy y, ép y phải nói mấy câu "thích", rồi cười dùng môi mỏng chạm nhẹ lên môi y từng cái một.
Tạ Trường Sinh bị Cố Phi Y hôn nhẹ như vậy hồi lâu, ban đầu còn phản đối nói Cố Phi Y là chim gõ kiến thành tinh. Cố Phi Y không đáp, vẫn cứ chạm môi với y. Tạ Trường Sinh cảm thấy đầu lưỡi mình cứ chạm nhẹ vào đầu lưỡi Cố Phi Y như có như không.
Dần dần, biểu cảm của Tạ Trường Sinh trở nên gượng gạo. Tiếp nối đêm tân hôn uống rượu "Noãn Xuân", Tạ Trường Sinh lại một lần nữa chủ động hé miệng.
Cố Phi Y lại ngẩng đầu lên, hắn dùng ngón tay cái lau đi vết nước trên môi Tạ Trường Sinh, vẻ mặt nghiêm túc: "Lát nữa về cung còn bận rộn, bệ hạ có muốn dựa vào vai ta ngủ một lát không?"
Tạ Trường Sinh trợn mắt nhìn Cố Phi Y.
Cố Phi Y thì bình thản nhìn lại y, Tạ Trường Sinh càng nghĩ càng tức, nắm lấy tay Cố Phi Y cắn một cái lên mu bàn tay, để lại một hàng dấu răng đều tăm tắp nhưng nông choẹt, rồi không quên tấn công tinh thần Cố Phi Y: "...Hừ nam nhân, đây là thủ đoạn của ngươi sao?Ngươi đang đùa với lửa đấy, thật là một tiểu yêu tinh giày vò người khác, thiếu gia ta lâu rồi không cười..."
Cố Phi Y: "...”
Hắn liếm liếm chỗ bị Tạ Trường Sinh cắn, chiêu này quả nhiên hữu hiệu, Tạ Trường Sinh lập tức xấu hổ, im bặt.
Cố Phi Y cười, ấn gáy Tạ Trường Sinh xuống trao cho y một nụ hôn sâu. Không khí càng lúc càng trở nên ám muội, Cố Phi Y đưa tay cởi cúc áo Tạ Trường Sinh, ghé sát tai y hỏi: "Mấy ngày nay ta bị cảm, không thể ngủ cùng bệ hạ, bệ hạ có nhớ ta không?"
Tạ Trường Sinh làm sao mà trả lời được, đôi mắt dài của Cố Phi Y ánh lên ý cười, giơ tay gạt quần áo của Tạ Trường Sinh ra. Nhưng hắn cũng không để Tạ Trường Sinh cởi hết quần áo mà để bộ long bào trang nghiêm ấy lỏng lẻo treo trên người y.
Hắn ôm eo Tạ Trường Sinh, để y áp sát vào mình nhất có thể. Tạ Trường Sinh quỳ đối diện với Cố Phi Y, vô thức ôm lấy vai hắn. Cơ thể bị những ngón tay lạnh lẽo chạm vào, Tạ Trường Sinh chỉ cảm thấy đầu óc ngày càng mụ mị. Y cắn chặt môi dưới, đột nhiên căng cứng người, rên rỉ khe khẽ.
Tạ Trường Sinh thở hổn hển, nghe thấy một tiếng "tách". Y ngơ ngác nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy không biết trên xe ngựa xuất hiện một ngăn bí mật từ lúc nào, Cố Phi Y đang lấy ra một món đồ bằng ngọc từ bên trong.
Tạ Trường Sinh kinh ngạc: "Ngươi..."
"Sao thế?"
Cố Phi Y lấy một chiếc khăn tay trắng như tuyết, tỉ mỉ lau chùi món đồ ngọc từng chút một, giọng nói dịu dàng mang theo ý cười: "Đương nhiên vi phu phải hầu hạ phu nhân sung sướng rồi."
Lau xong món đồ ngọc, hắn vỗ vỗ mông Tạ Trường Sinh: "Bệ hạ, nâng eo lên chút nào."
Sự rung lắc của xe ngựa cộng thêm sự trêu chọc cố ý của Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh chỉ cảm thấy đầu óc mình ngày càng trống rỗng. Y nằm bò trên vai Cố Phi Y rên rỉ nghèn nghẹn, cảm nhận được động tác cởi đai lưng của hắn.
Bình luận