Chap 95: 95
Chương 95
Tạ Trường Sinh nằm bò trên vai Cố Phi Y, hơi thở của y vẫn chưa bình ổn trở lại, nghe Cố Phi Y nói vậy, lồng ngực càng thêm phập phồng kịch liệt.
Đây là lần đầu tiên Cố Phi Y gọi y là Trường Sinh, cũng là lần đầu tiên hắn gọi y là bảo bối. Hơn nữa, đây còn là lần đầu tiên hắn xưng ta như vậy trước mặt y. Tạ Trường Sinh càng ấn mạnh đầu vào vai Cố Phi Y, vành tai đã đỏ bừng lên.
Thấy y ngại ngùng, Cố Phi Y càng thêm hứng thú. Hắn ghé sát tai Tạ Trường Sinh hơn: "Trường Sinh, bảo bối."
Tạ Trường Sinh hét lên một tiếng thảm thiết rồi dùng tay bịt chặt miệng Cố Phi Y. Cố Phi Y không nhịn được cười khẽ, cắn nhẹ vào lòng bàn tay y: "Sao lại dễ xấu hổ thế?"
Giọng nói nghèn nghẹn của Tạ Trường Sinh vang lên từ vai Cố Phi Y: "Xấu hổ có thể là do di truyền, cũng có thể do tư duy quyết định. Ngươi ở Hải Đường còn ta ở Tấn Giang, tư duy chúng ta khác nhau nên đương nhiên ta sẽ xấu hổ rồi."
Cố Phi Y: "..." Lại nói cái gì thế không biết?
Hắn bất lực: "Lại nói tiếng người nghe không hiểu rồi."
"Ngươi không hiểu đâu." Tạ Trường Sinh lúc này đã lấy lại được hơi thở, lau miệng giải thích: "Kiến thức trong này thâm sâu lắm, quả thực là sự khác biệt giữa đậu đỏ và đậu đỏ, nụ hoa và nụ hoa, học không bao giờ là đủ đâu anh bạn à."
Cố Phi Y cuối cùng không nhịn được, véo mạnh vào mông Tạ Trường Sinh một cái để chấm dứt màn lải nhải đau đầu này.
Hai người lại nói chuyện linh tinh, ông nói gà bà nói vịt một lúc thì Cố Phi Y đứng dậy, dặn dò tiểu thái giám canh cửa câu gì đó.
Không lâu sau, có người gõ cửa mang vào một bát thuốc. Tạ Trường Sinh nhìn bát thuốc, nhớ lại vị đắng của nó mà không khỏi rùng mình. Y đang cảm thán ốm đau thời cổ đại thật phiền phức thì thấy Cố Phi Y đưa bát thuốc về phía mình.
Tạ Trường Sinh nhìn hắn đầy khó hiểu và mờ mịt, Cố Phi Y không trả lời chỉ cúi xuống nhìn y, thè đầu lưỡi ra. Hắn dùng hành động để nói với Tạ Trường Sinh: Vì vừa rồi hôn nhau nên người cũng phải uống.
Tạ Trường Sinh cảm thấy đây đúng là tai bay vạ gió, thấy y không động đậy, Cố Phi Y mặt không đổi sắc ngậm một ngụm thuốc, cúi xuống mớm cho y. Thuốc không chỉ đắng mà còn có vị cay nồng. Tạ Trường Sinh bị đắng đến mức mặt mày nhăn nhúm, khó khăn lắm mới nuốt xuống được.
Y nghe Cố Phi Y hỏi: "Bệ hạ muốn tự uống hay để ta đút?"
"Ta tự uống, tự uống." Tạ Trường Sinh vội vàng đưa tay nhận lấy bát thuốc, hít sâu một hơi lấy tinh thần: "Nếu để ngươi đút, biết đâu lát nữa lại có thêm bát mới... Ngươi biết phân chia nhị phân không? Tức là tế bào hình thành vách ngăn ở giữa, một tế bào phân chia thành hai tế bào con..."
Cố Phi Y thực sự không nghe nổi nữa, hắn không khách khí dùng mũi giày đá nhẹ vào bắp chân Tạ Trường Sinh: "Im miệng đi, tiểu súc sinh."
Tạ Trường Sinh thầm khinh bỉ hành vi làm không lại thì chơi xấu của Cố Phi Y, hai tay bưng bát nín thở uống một hơi cạn sạch.
Bình luận