Chap 94: 94
Chương 94
Chương 94
Sau khi bước ra khỏi Kim Loan Điện, bên ngoài vẫn còn rất nhiều triều thần chưa giải tán.
Những người vừa rồi không kịp đến nơi đang túm lấy tay áo ướt sũng của đồng liêu, vừa lau nước mưa trên mặt vừa hỏi han về cảnh tượng tân hoàng đế nhận triều bái và phản ứng của Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu.
Có người vỗ ngực thở phào, nói cứ tưởng chắc chắn sẽ đánh nhau to.
Cũng có người mặt mày ủ rũ nhìn người đối diện cũng đang âu sầu không kém.
Tuy hai người không nói gì, nhưng biểu cảm đã nói lên tất cả: Sao có thể để một kẻ ngốc lên ngôi chứ?
Đội Cấm vệ quân vẫn không lơ là, vẻ mặt nghiêm trang đứng hai bên, tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông tuân theo mệnh lệnh của Cố Phi Y, nhìn chằm chằm vào biểu cảm của từng người, bảo vệ sự an toàn cho tân hoàng.
Thấy đám người Tạ Trường Sinh bước ra từ Kim Loan Điện, mọi người im lặng trong giây lát.
Các triều thần nhìn chằm chằm vào sắc mặt của mấy người họ, ánh mắt dò xét, hoặc lo lắng, hoặc hoảng loạn.
Lão hoàng đế chết rồi, đối với họ, đối với bách tính, đối với thiên hạ mà nói đều là chuyện tốt. Mấy năm trước lão đã giết gần hết những người dám can gián thật lòng muốn tốt cho thiên hạ rồi, chỉ còn lại những người như họ, không có gan chết đành phải sống hèn nhát.
Nhưng dù hèn nhát đến đâu họ vẫn muốn đóng góp chút sức lực nhỏ nhoi cho lê dân bách tính, họ không biết Tạ Trường Sinh vốn được xem là vô dục vô cầu sau khi nắm quyền liệu có trở lại thành kẻ hung bạo tàn ác hay không như xưa không.
Đang nơm nớp lo sợ thì thấy Tạ Trường Sinh đột nhiên chạy từ trên điện cao xuống, cả người lại ướt sũng lần nữa. Y lao đến trước mặt Tôn thị lang từng ở chung với y một thời gian trong chuyến đi Giang Nam vì đau lưng, hỏi: "Tại sao ngươi vẫn chưa về?”
Bộ long bào vàng óng trên người Tạ Trường Sinh làm Tôn thị lang chói mắt. Ông ta không tránh khỏi nhớ lại cảm giác nơm nớp lo sợ đầu treo trên thắt lưng khi đối mặt với lão hoàng đế, ông ta rùng mình, cẩn trọng trả lời: "Hoàng thượng, thần..."
Lời còn chưa dứt đã nghe Tạ Trường Sinh nói: "À, ta biết rồi, ngươi đang đóng giả làm cái ấm nước."
"Nhưng ngươi có biết không?" Tạ Trường Sinh ghé sát tai Tôn thị lang thì thầm bí hiểm: "Nước đi vào từ miệng rồi lại bị thải ra... Cho nên bản chất con người cũng là một loại ấm nước."
Tôn thị lang: "..."
Ông ta chợt nhớ lại những ngày ở chung với Tạ Trường Sinh, y cũng thường xuyên nói ra những lời nghe có vẻ có lý nhưng thực ra lại vô lý đùng đùng, khiến người ta dở khóc dở cười như vậy.
Tôn thị lang muốn cười nhưng cố kìm lại: "Hoàng, Hoàng thượng..."
Tạ Trường Sinh vỗ vai ông ta vẻ thâm trầm: "Ngươi đã đầy nước rồi."
Trong lúc hai người nói chuyện, Cố Phi Y đi đến sau lưng Tạ Trường Sinh. Lập tức, ánh mắt đổ dồn về phía này càng nhiều hơn. Mọi người âm thầm dò xét, phỏng đoán thái độ của Cố Phi Y.
Bình luận