Chap 93: 93
Chương 93
Chúng thần im lặng chờ đợi trong Dưỡng Tâm Điện, trải qua bao cung bậc cảm xúc từ nghi hoặc khó hiểu, căng thẳng đến phẫn nộ, lại thêm khoảng thời gian chờ đợi quá dài, sức lực của họ sớm đã cạn kiệt. Mọi người ăn qua loa chút thức ăn cung nhân mang đến rồi tụm năm tụm ba ngồi bệt xuống đất.
Riêng Phương Lăng vẫn đứng thẳng lưng, hơi cúi đầu trầm tư. Đột nhiên hắn ngẩng phắt đầu lên: "Có người đến!"
Nghe vậy, tinh thần của các triều thần trong điện lập tức phấn chấn hẳn lên. Mọi người uể oải đứng dậy, chân tay tê cứng.
Chưa kịp đứng vững thì thấy một tiểu thái giám ướt sũng từ đầu đến chân xuất hiện ở cửa.
Hắn nói: "Chưởng Ấn có lời, mời các vị đại nhân dời bước đến Kim Loan Điện."
Mọi người nhìn nhau, trong mắt ai nấy đều hiện rõ hai chữ: "Đến rồi!"
Các triều thần vội vã bước ra ngoài, nhiều người còn chẳng kịp khoác áo. Lúc này màn đêm đã buông xuống dày đặc, mưa như trút nước. Trên đường đến Kim Loan Điện họ gặp thêm những đồng liêu khác, thỉnh thoảng có một tia chớp trắng lóa rạch ngang bầu trời, soi rõ những khuôn mặt hoang mang lo lắng mờ mịt trước tương lai.
Chẳng kịp nói gì thêm, các đại thần đội mưa gió đến trước Kim Loan Điện, xếp hàng ngay ngắn. Có lẽ thời gian chờ đợi không quá dài nhưng vì mưa bão và tâm trạng bồn chồn, nó trở nên dài đằng đẵng.
Trong lúc lòng người càng thêm thấp thỏm, từ xa cuối cùng cũng có động tĩnh.
Mọi người nghển cổ mong nhìn rõ người đến là ai nhưng màn đêm và mưa gió quá dày đặc, họ chẳng thấy gì cả.
Đợi đến khi khoảng cách gần hơn chút nữa, những quan chức phẩm cấp thấp đứng cuối hàng mới nhìn rõ. Họ vỗ vai người đứng trước, truyền tin tức lên trên.
Rất nhanh, các đại thần đứng đầu hàng cũng biết chuyện:
"Cùng đến! Ba người cùng đến!"
Sao lại cùng đến? Tại sao lại cùng đến?
Là sắp đánh nhau to? Hay là...
Tim ai nấy đều đập thình thịch như trống trận, một tia sét trắng lại xé toạc bầu trời đêm soi sáng ba cỗ kiệu đi tới từ ba hướng khác nhau. Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu và Tạ Trường Sinh gần như cùng lúc bước xuống kiệu, tùy tùng lập tức giương ô che mưa cho ba người, nhưng mưa quá lớn vẫn làm ướt đẫm vạt áo gấm của Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu và cả long bào vàng óng trên người Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh định nói gì đó thì tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên sau lưng.
Cố Phi Y nói: "Hai vị điện hạ đi trước."
Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu ừ một tiếng, chào Tạ Trường Sinh rồi sóng vai bước về phía trước. Đi được vài bước, Tạ Hạc Diệu không nhịn được hạ giọng nói nhỏ với Tạ Trừng Kính: "May mà không phải đệ, nếu đệ làm hoàng đế thật, chẳng phải ngày nào Cố Phi Y cũng đứng sau lưng đệ sao? Khó chịu chết mất."
Tạ Trừng Kính nhắm mắt, giọng bình thản: "Đúng vậy, chắc Chưởng Ấn thích đứng sau lưng Tam đệ hơn."
Tạ Hạc Diệu quay sang nhìn hắn: "Đại ca, là ảo giác của đệ sao? Đệ cứ thấy trong lời huynh có ẩn ý gì đó."
Bình luận