Chap 91: 91
Chương 91
Đêm đã về khuya, màn đêm đặc quánh và nặng nề, từ ngoài cửa sổ vọng lại tiếng trống điểm canh của cung nhân trực đêm.
Đã là giờ Tý, bước sang ngày mới rồi.
Nghe tiếng trống đầu óc Tạ Trường Sinh ong lên một tiếng, y siết chặt tay Cố Phi Y hơn.
Cố Phi Y dùng đôi bàn tay vẫn còn run rẩy khẽ siết chặt vòng tay ôm Tạ Trường Sinh vào lòng dưới ánh trăng, đôi môi mỏng của hắn áp sát tai y thì thầm dịu dàng: "Đứa bé ngoan, đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu."
Tạ Trường Sinh tự khâm phục bản thân vì lúc này vẫn còn có thể cười được, y gượng gạo nói: "Lời này ta thật sự không dám nhận, sợ nói trước bước không qua."
Cố Phi Y: "..."
Hắn khẽ nhếch môi nhưng cuối cùng không cười, chỉ cúi đầu hôn lên dái tai Tạ Trường Sinh.
Cả ngày hôm nay Tạ Trường Sinh đã bôn ba vất vả, khóc lóc hồi lâu, sợ hãi cũng lâu, vừa rồi còn bị Cố Phi Y dày vò trong thùng tắm nhiều lần. Giờ đây được hắn nhẹ nhàng liếm láp vành tai, nghe tiếng hôn ướt át vang lên bên tai như một liều thuốc an thần ASMR, y bỗng thấy mí mắt nặng trĩu.
Y nhắm mắt trong cơn choáng váng đầu óc rối bời, cảm giác như đang ngủ mà cũng như còn thức. Y trằn trọc mãi, khó khăn lắm mới sắp chìm vào giấc ngủ thì cơ thể bỗng hẫng một cái thật mạnh như thể bị ai đó đẩy xuống vực sâu.
Mỗi lần Tạ Trường Sinh giật mình tỉnh giấc, Cố Phi Y lại nhẹ nhàng vỗ về lưng y như dỗ dành trẻ con. Tuế Tuế cũng lơ mơ mở mắt dụi đầu vào lòng Tạ Trường Sinh, rên ư ử làm nũng.
Nhưng Tạ Trường Sinh vẫn cứ tỉnh giấc liên tục, sau vài lần như vậy y dứt khoát ngồi dậy: "Ngủ nghê gì mà mệt thế, không ngủ nữa!”
Cố Phi Y hỏi: "Ta đọc truyện cho tiểu điện hạ nghe nhé?"
"Không cần, ta thích đọc truyện giới giải trí, trùng sinh vả mặt, truyện hài hước cơ, chỗ các người làm gì có."
Tạ Trường Sinh vừa lầm bầm vừa leo xuống giường xỏ giày, y đến bên bàn ngồi xuống lấy ra vài tờ giấy viết thư rồi mài mực.
Cố Phi Y hỏi: "Làm gì đấy?"
"Không thấy sao?" Tạ Trường Sinh cố tỏ ra thản nhiên: "Viết chút di thư, ngươi nằm yên đó, cấm nhìn trộm đấy."
Hồi nhỏ sức khỏe Tạ Trường Sinh không tốt, mấy lần suýt chết yểu nên cha mẹ đặt cho cái tên này. Trường Sinh, Trường Sinh, mong cho sống lâu trăm tuổi. Khi y còn nhỏ ông bà ngoại lần lượt qua đời vì bệnh tật, vài năm sau cha mẹ cũng gặp tai nạn mất. Vì thế Tạ Trường Sinh rất trân trọng sự sống và sợ hãi cái chết, y muốn sống thật tốt dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Nhưng hiện tại thật sự hết cách rồi, chỉ có thể phó mặc cho số phận. Biết đâu chừng lại có con zombie nào đó nhảy ra cắn y một cái thật thì sao? Tất nhiên cũng có khả năng như Cố Phi Y nói, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Dù sao đi nữa thì Tạ Trường Sinh quyết định chuẩn bị cho cả hai tình huống, ít nhất cũng nên để lại cái gì đó. Nhưng khi cầm bút lông lên y lại gặp khó khăn, không biết dùng bút lông, không biết viết chữ phồn thể. Quan trọng nhất là chẳng biết viết gì, chẳng lẽ viết mật khẩu thẻ ngân hàng?
Bình luận