Chap 90: 90
Chương 90
Tạ Trường Sinh chớp chớp mắt im lặng một lúc lâu, y hỏi Cố Phi Y: "Món quà ngươi nói muốn tặng ta chính là cái này sao?"
Cố Phi Y "ừm" một tiếng.
Tạ Trường Sinh: "..."
Tạ Trường Sinh có nằm mơ cũng không ngờ được, món quà mà Cố Phi Y định tặng mình lại là cái này. Lại cứ nhất định là hôm nay, lại cứ nhất định là vì y mà lão hoàng đế mới chết.
Tạ Trường Sinh nhất thời có chút hoang mang, y hỏi Cố Phi Y: "Ông ta sẽ chết nhưng ông ta sẽ không chết, là ngươi giết ông ta nên ông ta mới chết, ta sẽ chết nhưng ta sẽ không chết, vậy ta phải chết như thế nào? Là ai giết ta, và ta lại giết ai?"
Cố Phi Y: "..."
Cái tính thích nói năng lộn xộn này đúng là chẳng thay đổi chút nào.
Tạ Trường Sinh lo lắng không yên, nói: "Biết đâu ngày mai ta sẽ bị sặc nước chết, nghẹn cơm chết, bị thiên thạch rơi trúng đầu chết, hoặc không biết từ đâu chui ra một tên thích khách giết chết ta... hoặc là virus zombie..."
Bên này, Tạ Trường Sinh đang nói, Cố Phi Y đột nhiên đứng dậy. Hắn đi ra cửa dặn dò cung nhân mang nước nóng đến rồi lại gọi Phùng Vượng tới, thì thầm dặn dò vài câu.
Đợi Phùng Vượng vội vã rời đi, Cố Phi Y quay lại trong phòng đứng bên bàn bắt đầu cởi áo.
Đầu tiên tháo thẻ bài trên hông xuống, sau đó tháo các phụ kiện khác. Đợi đồ đạc trên đai lưng đều tháo sạch sẽ, một tay Cố Phi Y giữ eo, tay kia từ từ rút đai lưng ra.
Cởi đai lưng xong, lại cởi áo mãng bào, áo lót.
Mãi cho đến khi Cố Phi Y thay xong đồ ngủ, Tạ Trường Sinh mới nhớ ra để hỏi: "Hả?"
"Chẳng phải Tiểu điện hạ đang sợ sao." Cố Phi Y cong môi: "Đêm nay và cả ngày mai, ta sẽ ở bên cạnh tiểu điện hạ, không làm gì cả. Xem xem rốt cuộc là thứ gì muốn lấy mạng tiểu điện hạ của ta."
Tạ Trường Sinh nhìn Cố Phi Y, không nói gì.
Trái tim trong lồng ngực như con thuyền độc mộc lênh đênh trên biển cả đột nhiên cảm thấy an yên trong giây lát.
*
Nước nóng chưa đến, cơm nước đã đến trước. Cố Phi Y bưng bát cháo, dùng thìa khuấy hai cái cho những hạt gạo thơm mềm tơi ra, đưa lên miệng thổi cho nguội bớt rồi đưa thìa đến bên môi Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh há miệng ngậm lấy thìa.
Cố Phi Y hỏi: "Có nóng không?"
Tạ Trường Sinh lắc đầu nhưng giây tiếp theo lại nhớ ra điều gì đó, y cụp mắt đưa tay định nhận lấy cái bát trong tay Cố Phi Y: "Để ta tự làm."
Cố Phi Y buông tay nhưng không phải đưa thìa cho Tạ Trường Sinh, chiếc thìa sứ rơi "keng" một tiếng vào bát cháo, Cố Phi Y dùng bàn tay rảnh rỗi gạt tay Tạ Trường Sinh xuống: "Bớt làm trò đi."
Tạ Trường Sinh xoa mu bàn tay, lẩm bẩm câu gì đó.
Cố Phi Y dịu dàng hỏi: "Tiểu điện hạ đang nói xấu ta đấy à?"
Bình luận