Chap 89: 89
Chương 89
Cố Phi Y ném cuộn trục trong tay cho Tiết Các lão đứng cách đó không xa, chẳng kịp nói thêm lời nào, xoay người rảo bước ra khỏi Dưỡng Tâm Điện.
Phùng Vượng đã nhanh chóng cho người chuẩn bị kiệu liễn.
Khuôn mặt Cố Phi Y lạnh tanh ngồi lên kiệu, khi đến Dục Tú cung sắc mặt hắn đã xanh mét đến đáng sợ.
Dương La vẫn đang miệt mài lau nước mắt cho Tạ Trường Sinh, trước hôm nay cô chưa từng biết Tạ Trường Sinh lại giỏi khóc đến thế.
Nước mắt cứ như suối tan băng trên núi, róc rách chảy mãi không ngừng, khăn tay đã ướt đẫm mấy cái liền.
Cô khuyên giải thế nào cũng vô dụng, nói gì cũng như nước đổ đầu vịt, chỉ biết vừa sốt ruột vừa đau lòng nhìn Tạ Trường Sinh.
Đang lúc chân tay luống cuống, bỗng nghe tiếng bước chân từ ngoài cửa vọng vào.Dương La quay đầu lại thấy một bóng người cao ráo đĩnh đạc, áo đỏ đai ngọc.
Là Cố Phi Y.
"Chưởng Ấn."
Dương La đứng dậy hành lễ, rồi nhìn ra sau lưng Cố Phi Y, lại chẳng thấy bóng dáng ngự y nào.
Dương La nói: "Từ lúc trở về, không biết tiểu điện hạ là bị dọa sợ hay đau lòng, chỉ biết khóc, nói gì cũng không chịu mở miệng, dù nô tỳ bế Tuế Tuế đến, tiểu điện hạ cũng chẳng có phản ứng gì. E là... e là Bệ hạ luyến tiếc tiểu điện hạ, đã mang cả hồn phách của người theo rồi, nên tiểu điện hạ mới ngây dại như vậy nữa."
"Lại ngây dại.”
Cố Phi Y chậm rãi lặp lại ba chữ Dương La vừa nói như đang nhấm nháp từng chữ trên đầu lưỡi, không rõ vui giận.
Yên lặng một lát, hắn nhàn nhạt nói với Dương La: "Ra ngoài trước đi."
Dương La vâng một tiếng, tuy trong lòng còn đầy ắp lo lắng và thắc mắc nhưng cũng không dám nhiều lời, cô chỉ lau nước mắt cho Tạ Trường Sinh lần cuối rồi lặng lẽ lui ra ngoài, còn dẫn theo đám cung nhân canh cửa đi xa một chút.
Dương La đi rồi, ánh mắt Cố Phi Y dừng lại trên mặt Tạ Trường Sinh. Trong Dục Tú cung chỉ thắp vài ngọn nến, ánh sáng mờ ảo hắt lên khuôn mặt Tạ Trường Sinh.
Khuôn mặt ấy ngày thường cũng ngây ngô nhưng không giống như bây giờ.
Quả thực như đã mất hết hồn phách, chẳng trách Dương La lại nói lão hoàng đế đã mang hồn phách Tạ Trường Sinh đi theo.
Hắn bước tới, dùng ngón tay nâng cằm Tạ Trường Sinh lên.
Thân nhiệt Tạ Trường Sinh cao, thích nóng sợ lạnh, bình thường sợ nhất bị Cố Phi Y dùng tay lạnh chạm vào. Nhưng giờ đây bị ngón tay lạnh lẽo của Cố Phi Y chạm vào, vẫn chẳng có chút phản ứng nào.
Cố Phi Y xoay mặt Tạ Trường Sinh về phía mình từng chút một.
"Tiểu điện hạ." Cố Phi Y gọi y.
Đợi một lúc, Tạ Trường Sinh vẫn không đáp.
Cố Phi Y lại nói: "Tiểu điện hạ, ta đang gọi người."
Bình luận