Chap 87: 87
Chương 87
Mấy ngày tiếp theo Cố Phi Y bận tối mắt tối mũi, không biết hắn đang bận rộn cái gì, nhưng có hai lần Tạ Trường Sinh đi dự tiệc của lão hoàng đế cũng không thấy bóng dáng hắn đâu. Chỉ đến tối mịt y mới được gặp hắn, mỗi lần Cố Phi Y đến Dục Tú cung, việc đầu tiên là thổi tắt nến rồi dùng vải bịt mắt Tạ Trường Sinh lại.
Trong lòng Tạ Trường Sinh dấy lên một cảm giác rất kỳ quái, lúc thì y nghĩ đây giống như một loại play, lúc lại nghĩ Cố Phi Y thực ra đang huấn luyện y thành người mù. Thật sự khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Y vừa nhíu mày, dùng cái đầu bắt đầu nóng lên của mình để suy ngẫm, vừa húp bát canh vịt già hầm táo đỏ có thêm linh chi và nhân sâm cùng rất nhiều táo đỏ mà y thích. Món canh này hương vị đậm đà ngọt ngào, thơm nức cả phòng, là do Dương La thấy mấy ngày nay Tạ Trường Sinh hay buồn ngủ ban ngày nên dặn dò nhà bếp nấu.
Tuế Tuế đang đứng bằng hai chân sau, không ngừng dùng cái đầu tròn vo đầy lông cọ cọ vào chân Tạ Trường Sinh, vừa cọ vừa ư ử làm nũng. Tạ Trường Sinh biết nó muốn ăn thịt, nhưng chưa đợi y phản ứng Tuế Tuế đã dùng sức nhún chân sau, kéo cái bụng tròn vo nhảy phắt lên đùi y.
Tạ Trường Sinh bị nó giẫm đau đến mức kêu lên một tiếng.
Tuế Tuế nghe tiếng, quay đầu cọ cọ vào tay Tạ Trường Sinh rồi lại dùng sức nhảy lên bàn, giơ móng vuốt lên, cứ thế chỉ vào miếng thịt vịt trong thìa của y, còn ngẩng đầu lên dùng đôi mắt đen láy tràn đầy khao khát nhìn y. Tạ Trường Sinh bị tinh thần vượt đèo lội suối chỉ để ăn một miếng thịt của chú chó nhỏ nhà mình làm cảm động, bèn đưa tay xé một miếng thịt vịt nhỏ, đưa đến bên miệng nó.
Tuế Tuế phát ra một tiếng "ư ử" vui sướng từ trong cổ họng, nó đang định ngoạm lấy miếng thịt vịt thì một bóng người đỏ thẫm đột nhiên xuất hiện ở cửa. Là Cố Phi Y.
Tuế Tuế giật bắn mình, nó giống như Tạ Trường Sinh từng sang phòng ký túc xá bên cạnh chơi, ngồi trên giường bạn học đưa tay sờ xuống dưới ga giường thấy có thứ gì đó kỳ lạ, lật ra thì phát hiện là một con gián khổng lồ, liền hoảng loạn bỏ chạy tán loạn. Lúc nó nhảy xuống bàn, Tạ Trường Sinh lại bị nó giẫm đau đến mức kêu lên một tiếng nữa.
Cố Phi Y nhìn thấy, tặc lưỡi một cái. Khi Tuế Tuế đang lén lút định chuồn qua người hắn, Cố Phi Y nhàn nhạt nói: "Đứng im." Tuế Tuế lập tức bất động, hai cái tai ngắn ngủn cụp ra sau gáy. Cố Phi Y cúi xuống xách gáy Tuế Tuế nhấc bổng nó lên: "Sao lại không biết nặng nhẹ thế hả?"
Tuế Tuế rên ư ử. Tạ Trường Sinh như một vị phụ huynh không nói lý lẽ, bắt đầu niệm chú: "Nó vẫn còn là trẻ con nó biết cái gì đâu ngươi có chuyện gì thì cứ nhắm vào ta đây này.”
Cố Phi Y liếc xéo Tạ Trường Sinh một cái, ý cười trên mặt dần đậm hơn nhưng không nói gì. Tạ Trường Sinh lại nói: "Nó đã lớn rồi nó hiểu hết đấy, oan có đầu nợ có chủ ngươi có chuyện gì thì cứ nhắm vào Tuế Tuế mà tính.”
Cố Phi Y: "..."
Hắn nhìn Tuế Tuế đang run lẩy bẩy trong tay mình, rồi lại nhìn Tạ Trường Sinh đang đảo mắt liên hồi, không nhịn được nhếch môi, cười khẩy một tiếng: "Chủ tử và chó cùng một giuộc nhát gan như nhau."
Bình luận