Chap 86: 86
Chương 86
"Không được tháo? Tại sao không được tháo?"
Tạ Trường Sinh thoạt đầu cảm thấy tò mò trước lời của Cố Phi Y, rồi lại hiếu kỳ về động cơ khiến hắn làm như vậy.
Y thực sự muốn biết, rốt cuộc là vì lý do gì mà Cố Phi Y lại bắt y thực hiện hành vi "đeo kính râm trong đêm" vô cùng thông minh này? Tuy rằng mỗi khi gần gũi, Cố Phi Y vẫn thường dùng quần áo hoặc bàn tay che mắt y lại, không để y nhìn thấy sự khiếm khuyết của mình, nhưng tình cảnh hiện tại rõ ràng khác hẳn.
Cố Phi Y không trả lời câu hỏi của Tạ Trường Sinh, hắn giữ chặt hai tay y đang định đưa lên sờ dải lụa che mắt, rồi cúi xuống trao cho y một nụ hôn nồng nàn và dai dẳng.
Vì bị bịt mắt nên thính giác của Tạ Trường Sinh trở nên nhạy bén hơn hẳn, y nghe rõ tiếng tim mình đập nhanh do thiếu dưỡng khí, tiếng hôn môi không chút che giấu phát ra từ nơi môi lưỡi giao nhau, tiếng nước trong thùng tắm sóng sánh bên dưới, và cả tiếng thở nhè nhẹ của Cố Phi Y.
Trong bóng tối, Tạ Trường Sinh cảm nhận được khóe môi Cố Phi Y hơi cong lên khi áp sát vào môi mình.
Cố Phi Y nói: "Vị táo."
Tạ Trường Sinh cảm thấy má mình bắt đầu nóng lên:"Ha ha ha ha!" Y cười gượng: "Đừng ngạc nhiên! Nếu ta ăn táo mà ngươi lại ngửi thấy mùi quýt thì mới đáng ngạc nhiên đấy."
Tay Tạ Trường Sinh vẫn nắm chặt lấy bộ quần áo bên cạnh, vừa nói y vừa cố kéo nó về phía mình, nhưng mới kéo được một nửa thì bàn tay đang giữ cổ tay y siết chặt lại.
Tạ Trường Sinh nghe thấy tiếng cười của Cố Phi Y: "Cần gì phải mặc đồ? Trên người tiểu điện hạ có chỗ nào mà ta chưa từng thấy qua chứ?"
Tạ Trường Sinh cứng đờ người, khuôn mặt vốn đang nóng bừng lại càng thêm đỏ lựng. Một người đàn ông trần trụi vốn đã đủ yếu thế, giờ lại thêm dải lụa bịt mắt khiến y chẳng thấy gì, Tạ Trường Sinh cảm thấy mình càng thêm mong manh dễ vỡ.
Y bất giác rụt người xuống nước, vừa định theo phản xạ thổi bong bóng trong nước thì đôi bàn tay đang giữ cổ tay y đột nhiên buông ra.
Nhưng Cố Phi Y không hề rời đi, hắn xắn tay áo lên, đưa tay vào trong nước. Bàn tay to lớn lạnh lẽo luồn xuống dưới cánh tay Tạ Trường Sinh, dùng sức nhấc bổng y ra khỏi thùng tắm.
"A, a a a! A! Help!"
Cơ thể đột ngột lạnh đi, cảm giác lơ lửng bất ngờ và sự mất trọng lượng chao đảo khiến Tạ Trường Sinh hoảng loạn tột độ. Y bám chặt lấy Cố Phi Y như một con gấu Koala cả tay chân quấn chặt lấy người hắn.
Cố Phi Y khẽ cười, vòng tay ôm lấy lưng Tạ Trường Sinh, giọng nói càng thêm ý cười: "Sao hôm nay Tiểu điện hạ lại chủ động thế?"
Tạ Trường Sinh: "..."
Y cảm thấy mình rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: "duỗi tay ra thì không bảo vệ được bản thân, mà buông tay ra cũng chẳng xong".
Y nghĩ ngợi một lát rồi hỏi Cố Phi Y: "Ngươi có biết Adam và Eva không?"
Bàn tay Cố Phi Y di chuyển xuống dưới đỡ lấy đùi Tạ Trường Sinh, rồi hơi dùng sức nhấc y lên cao hơn một chút. Tạ Trường Sinh có thể cảm nhận được vạt áo trước ngực Cố Phi Y đã ướt sũng nước từ người mình, nhưng hắn chẳng hề bận tâm, chỉ quay người, bế Tạ Trường Sinh đang bám chặt như gấu Koala đi về hướng khác.
Bình luận