Chap 82: 82
Chương 82
Tạ Trường Sinh nghe cung nữ nói vậy, chỉ cảm thấy tim mình như thắt lại. Nhưng giây tiếp theo, một đoạn ký ức đột nhiên xông vào não y.
Tạ Trường Sinh nhớ ra trong sách gốc quả thực có đề cập đến việc An phi bị bệnh, nhưng chỉ là thông qua cuộc trò chuyện phiếm ngẫu nhiên giữa các cung nữ, hé lộ một câu "mấy hôm trước An phi nương nương bị bệnh".
Tuy không biết sau đó có chữa khỏi hay không, nhưng ít nhất, đó không phải là bệnh nặng nguy hiểm đến tính mạng ngay lập tức.
Nghĩ đến đây, trái tim đang lơ lửng xoay tít của Tạ Trường Sinh hơi hạ xuống.
Bên kia, Tạ Hạc Diệu nhíu mày xoay người. Vẻ mặt hắn nghiêm túc kéo lê chiếc chân không lanh lẹ, nhanh chóng đi về phía nơi ở của An phi.
Tạ Trừng Kính nhìn bóng lưng Tạ Hạc Diệu, dường như đang đắn đo không biết mình có nên đi theo không.
Chân hắn di chuyển theo một bước, nhưng cuối cùng lại rụt về.
Tạ Trừng Kính quay đầu nói với Tạ Trường Sinh: "Tam đệ, đệ đi theo trông chừng Hạc Diệu."
Tạ Trường Sinh "ồ" một tiếng, quay đầu đuổi theo hướng Tạ Hạc Diệu vừa rời đi.
Tạ Hạc Diệu đi rất nhanh, Tạ Trường Sinh phải chạy lúp xúp, cuối cùng mới đuổi kịp hắn.
Cung nữ đến báo tin cũng giống như Tạ Trường Sinh, chạy lúp xúp bên cạnh Tạ Hạc Diệu. Cô ta thở hổn hển nói với Tạ Hạc Diệu: "Mấy ngày nay nương nương cứ không ngủ được, khó khăn lắm mới ngủ được thì đêm lại hay mơ, đổ mồ hôi trộm... Hôm nay giờ Ngọ khó khăn lắm mới ngủ được một lát, lúc tỉnh dậy cứ kêu chóng mặt đau đầu, đi được hai bước thì đột nhiên ngất xỉu."
"Thái y nói sao?"
"Nô tỳ đi cùng với người đi mời thái y, vẫn chưa biết chẩn đoán của thái y."
Tạ Hạc Diệu "ừm" một tiếng rồi quay đầu lại nhìn Tạ Trường Sinh.
Chưa đợi Tạ Hạc Diệu nói, Tạ Trường Sinh đã mở miệng: "Hộc... Nhị ca ca... huynh... yên tâm... hộc... ta theo kịp... hộc..."
Trong mắt Tạ Hạc Diệu lộ ra một chút ý cười, hắn đưa tay xoa đầu Tạ Trường Sinh rồi lại đưa tay nhận lấy Tuế Tuế trong tay y: "Ta xách nó giúp đệ."
Hai người vội vã chạy đến nơi ở của An phi, Tạ Hạc Diệu lại đột nhiên dừng bước trước cửa.
Hắn không biết sau khi bước qua ngưỡng cửa này, sẽ nghe được tin tức gì.
Hắn đột nhiên không dám nhấc chân.
Sau khi đứng tại chỗ một lúc lâu, một bàn tay từ phía sau đưa tới nắm chặt lấy bàn tay không biết từ lúc nào đã trở nên lạnh ngắt của Tạ Hạc Diệu.
Giọng của Tạ Trường Sinh nghe có vẻ hơi khác so với bình thường. Có thêm một chút nghiêm túc, một chút dịu dàng và kiên định.
Y nói: "Nhị ca ca, nương nương sẽ không sao đâu, thật đấy."
Tạ Hạc Diệu siết chặt lại bàn tay ấm áp của Tạ Trường Sinh, tiếp đó hắn hít một hơi thật sâu, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa cao.
Bình luận