Chap 79: 79
Chương 79
Tạ Trường Sinh ngập ngừng, há miệng.
Y muốn nói với Cố Phi Y: Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý, hắn không thể cứ thế mà chưa qua sự đồng ý của y đã đóng dấu định đoạt.
Nhưng khi đối diện với đôi mắt hẹp dài chứa đầy ý cười dịu dàng kia của Cố Phi Y, không biết tại sao Tạ Trường Sinh lại nuốt những lời bên miệng trở về.
Hai người nhìn nhau.
Nến đỏ không biết đã cháy chỉ còn lại một mẩu ngắn từ lúc nào, mây đen che khuất mặt trăng phối hợp với ánh nến đỏ lay lắt mờ ảo, phủ lên khuôn mặt thanh lãnh tuyệt thế trời ban của Cố Phi Y một tầng bóng râm.
Đợi đến khi mây đen từ từ trôi đi, ánh trăng sáng rực lại chiếu sáng khuôn mặt của Cố Phi Y.
Đôi mắt hẹp dài của Cố Phi Y cong lên, hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt Tạ Trường Sinh, chiếc nhẫn đồng trên ngón tay thon dài lành lạnh cọ vào má y.
Cố Phi Y khẽ thổi hơi vào tai Tạ Trường Sinh, cười khẽ: “Đứa trẻ hư cứng miệng.”
Dứt lời, Cố Phi Y cũng không cho Tạ Trường Sinh thời gian phản ứng nữa. Hắn kéo chân Tạ Trường Sinh để y va vào từng nhịp một, cho đến khi Tạ Trường Sinh vì cái vật tàn khuyết không thể làm gì của hắn mà lại cuộn người kêu lên, cuối cùng hắn mới dừng động tác.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Tạ Trường Sinh, khoái cảm vốn không thể cảm nhận được lại trào dâng từ sâu trong tim truyền đến tứ chi, khiến da đầu, đầu ngón tay đều tê dại. Cố Phi Y khẽ nhắm mắt thở than rồi lại cúi đầu, vén mái tóc rối che mặt của Tạ Trường Sinh, dịu dàng ngậm lấy môi y.
Hắn cạy mở môi răng của Tạ Trường Sinh, đưa hết phần máu ở đầu lưỡi mà hắn không nhịn được lại cắn rách một lần nữa, cọ lên lưỡi y từng chút một rồi ép y nuốt xuống hết.
Tạ Trường Sinh cảm thấy hành vi này quả thực là quá không lành mạnh.
Y mơ hồ, không có gì mới mẻ mà phun ra hai chữ: “…Lưu manh.”
Động tác hôn của Cố Phi Y dừng lại một chút, đột nhiên khẽ hít vào một hơi.
Hắn ngẩng đầu, thân mật dùng chóp mũi cọ cọ chóp mũi Tạ Trường Sinh: “Tiểu điện hạ, mắng thêm hai tiếng nữa đi.”
Tạ Trường Sinh: “…”
Y cảm thấy Cố Phi Y đúng là biến thái hết chỗ nói.
Y quay đầu đi, mím chặt miệng, nói gì cũng không chịu lên tiếng nữa.
Cố Phi Y cười, lại cúi đầu hôn y.
Có lẽ là vì đã uống rượu, có lẽ là vì tác dụng của thứ thuốc khó chịu kia đã qua, lại có lẽ là vì bị đám ngọc khí dày vò cả đêm, hoặc là vì nụ hôn này quả thực quá đỗi dịu dàng triền miên.
Tạ Trường Sinh dần dần có hơi buồn ngủ, mí mắt y ngày càng nặng trĩu, mắt sắp dính vào nhau.
Cố Phi Y lại bế y lên, để y ngồi đối mặt trên đùi mình, rồi lại dùng bàn tay lành lạnh áp vào gốc đùi y.
Bình luận