Chap 77: 77
Chương 77
Nghe Cố Phi Y nói vậy, Tạ Trường Sinh chỉ cảm thấy không thể tin nổi. Y trợn to mắt, sững sờ một lúc rồi lại nhanh chân chạy về phía cái bình thanh hoa dưới bệ cửa sổ, khoa chân múa tay chỉ vào đống giấy Tuyên cuộn tròn bên trong.
Y muốn nói gì đó, nhưng lại bị sự vô sỉ của Cố Phi Y làm cho chết lặng, ú ớ hồi lâu, một chữ cũng không nói nên lời.
Nín nhịn hồi lâu, y cuối cùng cũng nói được, hỏi Cố Phi Y: “Ngươi lừa thằng ngốc này đấy à?!”
Cố Phi Y: “…”
Chẳng phải là thế sao.
Hắn liếc mắt theo tay Tạ Trường Sinh, lướt qua đống giấy Tuyên trong binhg, nheo mắt cười một cái, cũng không giải thích, chỉ nói: “Tiểu điện hạ, lại đây.”
Tạ Trường Sinh dĩ nhiên không động đậy.
Cố Phi Y cũng không trông mong Tạ Trường Sinh sẽ nghe lời, hắn chậm rãi tiến lại gần y,dồn Tạ Trường Sinh vào góc tường từng chút một, rồi một tay ôm lấy vai y, một tay luồn vào khoeo chân y, bế ngang y lên.
Tạ Trường Sinh khẽ hô một tiếng, miệng lúng búng tuôn ra một tràng những lời khiến người ta nhức đầu: “Cố Phi Y! Không ngờ mắt ngươi không tốt mà lòng dạ cũng xấu xa! Giữa hai điểm luôn có thể kẻ một đường thẳng! Mọi góc vuông đều bằng nhau! Mọi…”
Cố Phi Y nghe mà thấy choáng váng, lại thấy Tạ Trường Sinh giãy giụa như cá chép quẫy đuôi thì dứt khoát dừng bước, nhấc Tạ Trường Sinh lên cao hơn một chút, cúi đầu hôn y.
Lần này hắn không kiềm chế nữa, hôn một cách thoải mái cho đã nghiền rồi mới buông Tạ Trường Sinh ra.
Quả nhiên Tạ Trường Sinh lại yên tĩnh.
Nhân lúc y còn đang mơ màng, Cố Phi Y đặt y lên bàn sách cụp mắt nhìn y.
Vì hôm nay là sinh nhật của Tạ Trường Sinh, Dương La đã chuẩn bị cho y một bộ y phục khá cầu kỳ.
Áo lót thêu hoa màu đỏ sẫm, dùng chỉ vàng óng ánh thêu hình núi Thọ biển Phúc và vân mây, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác ngắn màu xanh lam bảo thạch.
Trên đầu, trên eo còn đeo lủng lẳng rất nhiều trang sức đá quý.
Đẹp thì đẹp thật.
Chỉ là, đã muốn làm giấy Tuyên, tự nhiên là không cần dùng đến những vật ngoài thân này.
Cố Phi Y rút đai lưng của Tạ Trường Sinh ra, quấn mấy vòng quanh cổ tay y, buộc lại.
Tạ Trường Sinh sững sờ, vậy mà lại bất giác phát ra một tiếng rên khẽ từ cổ họng.
Hồi ở Giang Nam, có mấy ngày Cố Phi Y mượn cớ hỏi bài để kiểm tra bài vở, luôn buộc y như vậy, bắt y ngồi đối mặt trên đùi mình, ngực áp ngực.
Bàn tay to lớn của Cố Phi Y không nặng không nhẹ rơi trên mông y, y đau, chỉ đành ngồi nhích về phía trước, nhưng lại vì thế mà áp sát vào Cố Phi Y hơn, sát đến mức ngay cả hoa văn trên áo của Cố Phi Y y cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Lúc này cảnh cũ tái hiện, những chuyện đó lại quay về trong đầu Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh cắn môi, di chuyển hai bàn tay đang bị trói vào nhau, vớ lấy một góc áo, che lên khuôn mặt đã bắt đầu nóng bừng của mình.
Bình luận