Chap 76: 76
Chương 76
Vào ngày yến tiệc sinh nhật của Tạ Trường Sinh.
Người đến tặng quà, người đến cửa chúc mừng càng lúc càng đông.
Sáng sớm tinh mơ, Tạ Trường Sinh đã bị tiếng nói chuyện xì xào bên ngoài đánh thức.
Y mơ màng quay đầu nhìn sang bên, lại không thấy Cố Phi Y tối qua ngủ lại, chắc là đã đi lo công chuyện rồi.
Tạ Trường Sinh ngáp một cái ngồi dậy, nhưng rồi sững người.
Y cúi đầu nhìn xuống phát hiện áo lót của mình không biết đã bị cởi ra từ lúc nào. Xung quanh ngực là những vết hoa mai lấm đốm.
Tạ Trường Sinh thật sự không biết mình nên xấu hổ trước hay kinh ngạc trước. Y vội vàng thắt lại dây áo nhân lúc chưa có ai vào.
Đợi đến lúc Dương La nghe thấy động tĩnh bước vào, Tạ Trường Sinh đã tự mặc xong y phục.
“Tiểu điện hạ…”
Dương La nhìn y bằng ánh mắt tràn đầy vui mừng, khoanh hai tay trước ngực, tán thưởng: “Vừa biết tự mặc quần áo vừa ngoan ngoãn ăn cơm, ra ngoài chơi còn tự biết đường về, đúng là tiểu điện hạ đã lớn thêm một tuổi, bây giờ thật sự lợi hại quá!”
Tạ Trường Sinh: “…”
Mặc dù chỉ vì chút chuyện vặt vãnh này mà Dương La đã khen y lên mây, khiến Tạ Trường Sinh thấy khá ngượng ngùng. Nhưng đối với tinh thần của Dương La, y vẫn rất tán đồng.
Y làm ra vẻ nghiêm túc gật đầu, quyết định truyền đạt lại tín ngưỡng đời mình cho Dương La: “Đường nào cũng thành trâu ngựa, còn thở được đã là tốt lắm rồi.”
Tiếng còn chưa dứt, đã nghe tiếng cười của Tạ Hạc Diệu từ ngoài vọng vào.
Theo sau tiếng cười, Tạ Hạc Diệu vận áo tím bước vào.
Phía sau hắn là Tạ Trừng Kính và Phương Lăng.
Mấy hôm trước khi Tạ Trường Sinh ở trên núi với Tạ Trừng Kính, hắn chỉ mặc y phục tiện cho hoạt động, tay áo dính đầy bùn đất ẩm ướt.
Hôm nay vì sinh nhật của Tạ Trường Sinh, hắn đã đặc biệt sửa soạn một phen, trông như một vị công tử ôn nhuận phong nhã, khiến người ta sáng bừng mắt.
Tạ Hạc Diệu cười nói: “Nhóc ngốc, sao cứ nhìn chằm chằm Đại ca thế, không chào tiểu Hầu gia một tiếng à? Phương Lăng đã cố ý đi may y phục mới đấy…”
Phương Lăng sững sờ.
Quả nhiên.
Quả nhiên Tạ Hạc Diệu đã nhìn ra tâm ý không trong sáng của hắn đối với Tạ Trường Sinh.
Phương Lăng nhất thời luống cuống tay chân, thấy Tạ Trường Sinh sắp nhìn sang thì dứt khoát quay lưng đi, chỉ để lại cho y một bóng lưng.
Làm xong lại thấy hối hận, cảm thấy mình chẳng khác nào một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch.
Tạ Hạc Diệu thu hết phản ứng và động tác của Phương Lăng vào tầm mắt.
Trước đây hắn từng nói, đối với chuyện Phương Lăng thích Tạ Trường Sinh, hắn không ủng hộ cũng không phản đối.
Nhưng bây giờ mà…
Bình luận