Chap 75: 75
Chương 75
Tuy đã vào hạ, nhưng tiết trời ở kinh thành lúc này rất dễ chịu.
Ánh nắng mặt trời chiếu lên người mang theo hơi ấm thoải mái, thỉnh thoảng có cơn gió mát khẽ thổi qua, càng khiến người ta khoan khoái.
Tạ Trường Sinh không ở yên được, bám theo Tạ Trừng Kính chạy vào núi hai ngày.
Ngày đầu tiên, Tạ Trừng Kính chăm sóc lúa nước của mình, Tạ Trường Sinh và Tuế Tuế thì ngồi bên cạnh bứt lá cỏ chơi.
Ngày thứ hai, Tạ Trừng Kính vẫn chăm sóc lúa nước, còn Tạ Trường Sinh thì lấy con diều Cố Phi Y tặng mình hồi ở Giang Nam, thả diều bên cạnh.
Một lúc sau, Tạ Hạc Diệu và Phương Lăng cũng đến.
Phương Lăng không biết lấy từ đâu ra một gói giấy dầu ném cho Tạ Trường Sinh, Tạ Trường Sinh ngửi thấy mùi thơm ngọt, mở ra, quả nhiên bên trong là một gói bánh ngọt.
Tạ Trường Sinh cảm ơn: “Cảm ơn Phương Lăng ca ca! Chỉ cần mỗi ngày ta cắt một nửa ra ăn, như vậy ta sẽ luôn có điểm tâm để ăn!”
Lời này vừa thốt ra, cả Tạ Trừng Kính và Phương Lăng đều nhíu mày.
Suy nghĩ hồi lâu, cả hai đều im lặng.
Chỉ có Tạ Hạc Diệu là tán thưởng: “Thiên tài! Nhóc ngốc nhà chúng ta chính là thiên tài tám tuổi biết nói, mười tuổi biết đi, mười lăm tuổi tự ăn cơm được!”
Tạ Trừng Kính, Phương Lăng: “…”
Còn có thể mỉa mai người khác một cách vòng vo như vậy sao?
Nhìn lại Tạ Trường Sinh, y căn bản không nghe ra có gì không ổn, còn vỗ tay cho Tạ Hạc Diệu.
Phương Lăng nhìn cảnh này, không nhịn được thở dài, vừa thở dài vì sự đáng yêu của Tạ Trường Sinh, vừa thở dài cho giới hạn cuối cùng đã mất của mình.
Hắn mím môi tiến lên một bước, đặt tay lên cái đầu đầy lông của Tuế Tuế. Phương Lăng lại hỏi Tạ Trường Sinh: “Ta nghe nói mấy ngày nay chỗ của ngươi rất náo nhiệt.”
Tạ Trường Sinh “a” một tiếng, gật gật đầu.
Sắp đến sinh nhật của y rồi.
Là con trai nhỏ từng được sủng ái nhất của chuyên gia tiệc tùng, lão hoàng đế, quy mô yến tiệc sinh nhật của Tạ Trường Sinh vô cùng lớn.
Toàn bộ hoàng cung từ trên xuống dưới, trong ngoài đều đang bận rộn chuẩn bị cho yến tiệc sinh nhật của y.
Các phi tử trong hậu cung, các triều thần cũng tấp nập gửi quà hoặc danh thiếp đến.
—— Sau khi Tạ Trường Sinh trở nên ngốc nghếch, các triều thần cũng có thể cảm nhận được thái độ ngày càng lạnh nhạt của lão hoàng đế đối với y.
Lại thấy Tạ Trường Sinh gần như không hiểu người khác nói gì, nên đều xa lánh y.
Nhưng khi đến Giang Nam, Cố Phi Y lại dẫn Tạ Trường Sinh đi chơi, lại cùng y chung chăn chung gối, lại dắt y đi kết giao với các phú thương... gần như hận không thể buộc Tạ Trường Sinh lên thắt lưng quần, tất cả những điều đó họ đều thấy rõ.
Bình luận