Chap 74: 74
Chương 74
Mấy ngày nữa trôi qua, lão hoàng đế nghỉ ngơi dưỡng sức đủ rồi là lên triều sớm. Cố Phi Y ra mặt, lựa ra vài chuyện xảy ra ở bốn phương đông tây nam bắc trong suốt thời gian lão hoàng đế tuần du phía Nam để ban thưởng hoặc xử phạt.
Giọng nói mềm mại của Cố Phi Y truyền vào tai, mang theo một mùi vị lành lạnh.
Bách quan cúi đầu lắng nghe, càng nghe càng cảm thấy kinh hãi và may mắn. Kinh hãi là vì có nhiều chuyện Cố Phi Y biết rõ tường tận, như thể chính hắn đã có mặt tại hiện trường. May mắn là vì may mà họ luôn giữ cái đầu trên thắt lưng, cần cù cẩn trọng, không dám có sai sót nửa phần.
Sau khi thưởng phạt xong, lại xử lý thêm vài tấu chương khẩn cấp, mắt thấy sắp sửa bãi triều.
Bách quan đều thở phào nhẹ nhõm, lại thấy lão hoàng đế nãy giờ vẫn đang xiêu xiêu vẹo vẹo dựa trên long ỷ đột nhiên ngồi thẳng dậy.
Lão hỏi: “Hạc Diệu, cổ bị sao vậy?”
Lập tức, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Tạ Hạc Diệu.
Chỉ thấy trên cổ Tạ Hạc Diệu không biết tại sao lại bị thương, một vết máu dài nhỏ quanh co, vô cùng bắt mắt.
Tạ Hạc Diệu đưa tay sờ lên.
Đây là vết xước Hô Diên Liêu vô tình để lại trên cổ hắn khi bắt giữ hắn vào tối qua, cũng là sau khi về vương phủ hắn mới phát hiện.
Vừa nghĩ đến Hô Diên Liêu, lòng Tạ Hạc Diệu lại chùng xuống.
Chẳng trách gã này từng được gọi là "linh cẩu trên thảo nguyên", thể lực của đám dã man này quả thực khiến người ta kinh hãi. Đêm đó, rõ ràng hắn đã đâm con dao găm kia vào ngực Hô Diên Liêu.
Tuy lưỡi dao đó ngắn nhưng Tạ Hạc Diệu vẫn xoắn cổ tay mấy vòng, để con dao khuấy nát bấy mớ thịt của Hô Diên Liêu.
Ngay cả như vậy, Hô Diên Liêu vẫn còn sức đẩy hắn ngã ngựa, rồi phóng ngựa bỏ chạy.
Người chân cẳng lành lặn còn chưa chắc đuổi kịp ngựa nhanh, huống hồ là Tạ Hạc Diệu.
Hắn cà nhắc đi về hướng vương phủ, không bao lâu sau thì gặp tâm phúc của mình đang đuổi theo từ phía đối diện.
Hắn ra lệnh cho người đuổi theo Hô Diên Liêu, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, nhưng đám thị vệ cầm đuốc đi theo những vết máu rải rác tìm kiếm, lại chỉ phát hiện ra con ngựa nhanh kia bên bờ sông, bốn phía đều không thấy bóng dáng Hô Diên Liêu.
Tâm phúc của Tạ Hạc Diệu suy đoán, Hô Diên Liêu hẳn là muốn qua sông, nhưng không may rơi xuống nước, bị dòng nước xiết cuốn đi.
Tạ Hạc Diệu không nghĩ nữa cười bẩm báo với lão hoàng đế: “Chỉ là Nhi thần bị một con chó nhỏ cào thôi ạ.”
Lời vừa dứt, lão hoàng đế “ồ” một tiếng.
Tạ Trường Sinh đang đứng bên phải Tạ Hạc Diệu, lén nhắm mắt ngủ gật, bỗng đột ngột ngẩng đầu.
Y hạ thấp giọng nói thầm với Tạ Hạc Diệu: “Nhị ca ca, huynh nuôi chó từ khi nào vậy?”
Bình luận