Chap 73: 73
Chương 73
Tiếp đó, Tạ Trường Sinh và Cố Phi Y lại đi dạo dọc bờ sông.
Sau khi Cố Phi Y ngăn cản Tạ Trường Sinh ba lần định cho những thứ linh tinh vào miệng, hai lần suýt bị lạc trong dòng người, và một lần đột nhiên phá lên cười, chuyến đi Tây Hồ của hai người cuối cùng cũng kết thúc.
Lúc quay về hành cung đã là hoàng hôn.
Đến Hàm Chương biệt uyển, Tuế Tuế
được Dương La dẫn đi ăn cơm, còn việc đầu tiên Tạ Trường Sinh làm là vội vàng chui vào sau tấm bình phong, nóng lòng muốn thay chiếc váy vừa nhẹ phấp phới vừa mát lạnh trên người ra.
Chỉ là mới đi được nửa đường, y đã bị Cố Phi Y ấn cổ tay đè lên tường.
Tạ Trường Sinh kinh hãi, y nói với giọng đầy tâm huyết để khuyên Cố Phi Y: "Hãy thận trọng! Theo quan sát của ta, hình như bây giờ rất nhiều người không thích thể loại văn học 'ép tường siết eo' đâu..."
Cố Phi Y: "..."
Hắn đưa ngón trỏ lên, đặt lên môi Tạ Trường Sinh.
Đợi Tạ Trường Sinh im lặng, hắn lại lùi lại một bước, tỉ mỉ ngắm nhìn y.
Chiều tối trời se lạnh, tuy Tạ Trường Sinh luôn nói không lạnh, nhưng Cố Phi Y vẫn lấy một chiếc áo choàng mà hắn đã chuẩn bị sẵn trong xe ngựa, quấn chặt lấy Tạ Trường Sinh.
Lúc này, chiếc áo choàng màu đỏ thẫm bị Tạ Trường Sinh kéo lỏng ra, hơi để lộ chiếc váy màu hồng bên trong. Điều này mang lại cho Cố Phi Y một cảm giác kỳ lạ, như thể hắn đang ôm Tạ Trường Sinh vào lòng vậy.
Ánh mắt Cố Phi Y tối lại, hắn cúi đầu ngậm lấy cánh môi của Tạ Trường Sinh. Bàn tay to đang nắm cổ tay Tạ Trường Sinh cũng buông lỏng, chuyển sang cởi đai lưng của y.
Cởi đai lưng xong, bàn tay to lạnh lẽo men theo vòng eo của Tạ Trường Sinh đi lên, cuối cùng dừng lại trên ngực y.
Hương mai lạnh lẽo trong nháy mắt bao trùm lấy Tạ Trường Sinh, chỉ là mùi hương này không giống như thường ngày, còn nhuốm thêm chút mùi cỏ thơm.
Tạ Trường Sinh bị mùi hương làm cho đầu óc choáng váng.
Y ngồi hờ trên chiếc chân mà Cố Phi Y đang chống vào giữa hai chân y, cảm thấy mình run rẩy còn lợi hại hơn bình thường.
Có lẽ là do đang mặc váy.
Cũng có thể là vì Cố Phi Y cứ ghé vào tai y dùng giọng điệu trêu chọc gọi y là "phu nhân".
Còn hỏi y: "Vi phu hầu hạ phu nhân có thoải mái không?"
Hồi lâu sau, một luồng sáng trắng lóe lên trước mắt Tạ Trường Sinh, y yếu ớt nằm liệt trên người Cố Phi Y.
Cố Phi Y đưa ngón tay lên môi liếm liếm, rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, đỡ Tạ Trường Sinh đứng vững, giúp y dọn dẹp qua loa.
Hắn xách chiếc váy đã ướt đẫm trên người Tạ Trường Sinh lên, cười "chậc" một tiếng: "Ta tốt bụng giúp tiểu điện hạ lau sạch son môi, tiểu điện hạ bất mãn thì thôi đi, sao lại làm bẩn chiếc váy đắt tiền mà ta tặng cho tiểu điện hạ thế này?"
Bình luận