Chap 71: 71
Chương 71
Ba ngày tiếp theo, Tạ Trường Sinh đều đi xã giao cùng Cố Phi Y. Mỗi ngày khi trở về hành cung, khắp người Tạ Trường Sinh đều ám đầy mùi rượu và khói thuốc. Dù cho thức ăn có ngon đến mấy, Tạ Trường Sinh vẫn cảm thấy vừa mệt mỏi vừa nhàm chán.
Huống hồ trong ba ngày đó đã có hai ngày Cố Phi Y ở lại Hàm Chương biệt uyển để kiểm tra bài vở của Tạ Trường Sinh.
Mỗi lần đáp sai, y sẽ bị đánh mấy phát vào mông, rồi được Cố Phi Y giúp giải tỏa một lần.
Thái độ của Tạ Trường Sinh đối với việc này đương nhiên là bất mãn. Nhưng mỗi khi y muốn cãi lý cho mình, Cố Phi Y lại chậm rãi hôn y, luồn ngón tay vào tai y, xoa nắn phần gốc đùi nhạy cảm của y.
Hắn còn kề đôi môi mỏng sát bên tai Tạ Trường Sinh, dùng tông giọng ngày một nhẹ hơn, ngày một khàn đi mà nói với y:"Ngoan nào, đừng động đậy, tiểu điện hạ..."
Thế là Tạ Trường Sinh lại mơ màng.
Hậu quả của việc mơ màng là sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn thân Tạ Trường Sinh đều mềm nhũn, cổ họng cũng khản đặc.
Tuy ba ngày nay quả thực y đã học được chút ít chuyện quan trường từ Cố Phi Y, nhưng Tạ Trường Sinh nghĩ đi nghĩ lại, thấy mình cũng đâu có thi nghiên cứu sinh nên quyết định lên tiếng phản đối.
Khi Cố Phi Y lại đến Hàm Chương biệt uyển tìm y, Tạ Trường Sinh giơ cao cánh tay: "Kiến thức là thứ chết! Người sống là được rồi! Từ chối 996! Từ chối tăng ca liên tục! Từ chối đi công tác triền miên! Còn bóc lột nhân viên nữa!"
(9-9-6 = làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần.)
Cố Phi Y hỏi: "Có ý gì?"
Nhưng Tạ Trường Sinh không trả lời ngay.
Hôm nay Cố Phi Y mặc một chiếc trường sam trắng sang trọng, bên ngoài khoác một lớp lụa mỏng màu bạc tựa lụa khói.
Mái tóc được buộc nửa thả nửa bằng một dải lụa bạc, tay cầm quạt xếp, bên hông đeo ngọc bích và bạch ngọc. Trông y hệt như một vị quý công tử.
Tạ Trường Sinh ngây người nhìn Cố Phi Y một lúc mới nhớ ra mình phải trả lời câu hỏi.
Giữa lúc đôi mày của Cố Phi Y nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi, Tạ Trường Sinh lôi từ dưới gối ra một hình nhân bằng đất sét, nói với hắn: "Ta…ta không muốn ra ngoài! Không muốn đi ăn cơm nữa!”
Tạ Trường Sinh thậm chí còn dùng nhiều thứ tiếng để nhấn mạnh yêu cầu của mình: "I don't eat! Ta, không có ăn cơm! Tuyệt đối không! Ăn cơm, shibal!"
(shibal là câu chửi chết tiệt trong tiếng Hàn)
Cố Phi Y: "..."
Hắn nhìn Tạ Trường Sinh tóc tai bù xù, khoanh chân ngồi trên giường vung tay múa chân, nhất thời không biết nên bất lực trước hay nên bật cười trước.
Nhưng cuối cùng, Cố Phi Y vẫn chọn bước lên phía trước, lấy hình nhân đất sét từ tay Tạ Trường Sinh rồi lau tay cho y.
Thấy lòng bàn tay Tạ Trường Sinh cuối cùng cũng sạch sẽ, đôi mày nhíu chặt của Cố Phi Y mới giãn ra.
Hắn véo má Tạ Trường Sinh: "Tiểu điện hạ, đừng có nhét mấy thứ xấu xí dễ vỡ vụn này lên giường nữa."
Bình luận